Khách sạn vô gia cư

Một thời là biểu tượng hưng thịnh của nước Nhật, khách sạn con nhộng (capsule hotel) ở Tokyo nay là chốn đi về của không ít người vô gia cư xứ hoa anh đào.

Satoshi Miura khòm lưng bò vào căn phòng thuê của mình. Gọi là phòng ngủ cho oai chứ nó trông giống chiếc hộp hơn, với kích cỡ nhỉnh hơn áo quan một tí. Bất kỳ tiếng ho hoặc va đụng vào tường nhựa đều vang vọng suốt dãy phòng 2 tầng. Nhưng không thành vấn đề bởi Miura, 45 tuổi, chỉ vào đây để ngủ trước khi bắt đầu một ngày mới bôn ba tìm việc làm. Căn phòng dài không quá 2 m, rộng chừng 1,5 m và không đủ cao để đứng này có mọi thứ Miura cần vào ban đêm: một bóng đèn, một chiếc giường, một cái ti-vi có kèm tai nghe và một cái radio. Nhưng quan trọng hơn hết là giá thuê ở đây rẻ – chỉ khoảng 2.800 yen (554.000 đồng)/đêm. Nếu ở một tháng, anh chỉ phải trả 65.000-93.000 yen (13-18,5 triệu đồng) – quá “hời” so với tiền thuê một căn hộ ở thành phố đắt đỏ vào hàng bậc nhất như Tokyo.

Xuất hiện tại Nhật từ năm 1979, khách sạn con nhộng từng là biểu tượng thịnh vượng của nền kinh tế lớn thứ 2 thế giới. Loại phòng nghỉ không có cửa mà chỉ có rèm kéo lên buông xuống này dành cho những doanh nhân làm việc muộn nhỡ chuyến tàu điện cuối ngày hoặc tiệc tùng thâu đêm suốt sáng. Tuy nhiên, ở khách sạn Miura đang trọ, không có một thương nhân thành đạt nào thuê cả. Những người khác đều giống như anh: kiếm cơm từng ngày.

Tối nay, Miura có thể ngủ thẳng giấc bởi ngày mai anh đã có việc để làm: đóng sách với 6.500 yen (1,3 triệu đồng) một ngày công – đủ để anh dùng bữa tối và thanh toán một đêm tiền phòng. Không may mắn như Miura, Atsushi Nakanishi “ngồi chơi xơi nước” từ Giáng sinh đến nay. Với tình cảnh bi đát như hiện nay, Nakanishi, 40 tuổi, có bằng đại học kinh tế, không biết mình có thể tá túc trong khách sạn con nhộng được bao lâu nữa.

Để trụ vững trong cơn bão suy thoái kinh tế toàn cầu, năm 2009, các tập đoàn xuất khẩu ở Nhật đã sa thải hàng nghìn lao động khoán việc, làm bán thời gian. Chiếm tới 1/3 lực lượng lao động Nhật Bản, những nhân công này không được hưởng nhiều chế độ phúc lợi như lao động làm toàn thời gian. “Khi bị mất việc, họ (nhân viên thời vụ) ngay lập tức rơi vào cảnh nghèo. Tiền thuê nhà đắt đỏ nên ngay cả những lao động thu nhập thấp không thể thuê phòng trọ. Họ trở thành vô gia cư ngay cả khi còn việc để làm”, một lãnh đạo thuộc Liên đoàn Lao động trẻ ở Tokyo cho biết.

Theo báo cáo mới đây của chính phủ Nhật Bản, tỷ lệ thất nghiệp ở nước này hiện ở mức 5,2% – mức cao kỷ lục – trong khi tỷ lệ nghèo đói là 15,7%, cao thứ 4 trong nhóm các nước công nghiệp, sau Mexico, Thổ Nhĩ Kỳ và Mỹ. Và ước tính, có khoảng 15.800 người đang sống trên đường phố Nhật Bản. Tuy nhiên, các tổ chức cứu trợ cho rằng số người không có nhà ở thực tế cao hơn nhiều, chỉ riêng ở Tokyo đã có ít nhất 10.000 người sống cảnh màn trời chiếu đất. Con số này chưa tính những người vô gia cư “ẩn nấp” – tá túc trong các khách sạn con nhộng hoặc ngủ qua đêm trong tiệm cà phê Internet hay phòng xông hơi.

Trước thực trạng ngày càng đông người dân thất nghiệp không có nhà ở, vào những ngày cuối năm 2009, chính phủ Nhật mở các trung tâm tá túc khẩn cấp trên khắp cả nước để người vô gia cư có nơi đón năm mới.

(Theo LONG CHÂU (Theo CNN, NYTimes)

Những người chăm sóc… giấc ngủ

Ngoài thời gian bận rộn chăm sóc phòng ốc, lau dọn, chải chuốt các vật dụng cho sạch sẽ ngăn nắp… lúc rảnh rỗi các chị còn tranh thủ các “cua” đêm học tiếng Anh tại nơi làm việc để hỗ trợ cho công việc.

Thỉnh thoảng họ còn tập cách ăn nói… trước gương để tập tính tự tin cho bản thân mỗi khi giao tiếp với khách hàng. Bởi công việc thầm lặng hằng ngày của các chị là chăm sóc giấc ngủ cho mọi người, mà chúng ta vẫn quen gọi là house keeper.

Đảm đang như chính trong nhà mình!

Khi nói về công việc của mình, chị Giang – nhân viên tạp vụ dọn dẹp phòng khách sạn Amara (TP.HCM) đã ví von cái nghề này như một sự “làm dâu”. Bởi khi tiếp nhận các phòng ốc mà khách vừa check-out, lập tức các chị phải nhanh chóng “make up” phòng thật sạch sẽ, gọn gàng. Mỗi căn phòng còn mang ý nghĩa là bộ mặt của cả khách sạn.

Chị Giang tâm sự: “Công việc của mình tuy chỉ kéo dài 8 tiếng song quãng thời gian ngắn ấy khá nhọc. Nó không vất vả, chỉ đòi hỏi sự trung thực và cần mẫn của người làm. Nhiều lúc còn phải chịu “tình ngay lý gian”: nếu có một vị khách nào đó mất tài sản, thì người đầu tiên mà họ nghĩ đến là người dọn phòng rồi… Nhưng dù gì thì mình cũng phải làm hết trách nhiệm của mình…”.

Quả thật, tuy suốt 8 tiếng chỉ có mỗi công việc là lau dọn sạch sẽ 14 đến 16 phòng, nhưng lắm khi đã đem lại cho các chị nhiều sự cố bất ngờ. Chị Giang kể: “Ngày đầu tiên mình bắt đầu làm house keeper thì đã “đụng” ngay một vị khách bị mất đồ. Phòng an ninh quan sát camera và dò lịch làm việc thì đúng là phòng mình làm, nên cho gọi mình đến thẩm vấn. Cảm tưởng lúc đó của mình là giận, như bị xúc phạm, song sau một thời gian làm việc mình mới hiểu tính chất công việc và yêu thích nó nên mình luôn làm mọi cách để cho các khách hàng yên tâm, có giấc ngủ đẹp”.

Cũng phải thôi, người được vào phòng của khách chỉ có người làm tạp vụ cho nên không tránh khỏi những nghi ngờ khi các sự cố xảy ra. Vì thế mà chị Giang hay chị Hòa – khách sạn Amara – đều nhất trí rằng công việc này nặng thì không nặng nhưng nó rất nhọc; đòi hỏi ở người làm sự cần cù, trung thực và nhất là phải gọn gàng, sạch sẽ. Và đó cũng là điều tất nhiên, ưu tiên số một, bởi nhiều khách cầu kỳ trong từng chi tiết của phòng ngủ: tấm trải giường, đệm, chăn, gối chỉ một tí bụi hay một sợi tóc vương thì cũng bị đánh giá là kém chất lượng. Chính vì thế mà nhiều người hay ví bộ phận house keeper là “trái tim của khách sạn”.

Không chỉ là chăm sóc giấc ngủ cho khách mà các chị còn đảm nhiệm vai trò giặt ủi khi khách có nhu cầu hấp, giặt, ủi quần áo. Vì thế mà trước khi nhận quần áo, họ phải kiểm tra màu quần áo: đã bị phai màu phần nào, thuộc loại vải nào để giặt máy hay giặt tay… Công đoạn kiểm tra lần cuối quần áo cho khách cũng khá cầu kỳ: không để lại vết nhăn trên áo, nếu phai màu thì phải đền, hoặc chiếc áo có chất liệu vải giặt tay nhưng bỏ giặt bằng máy để nát áo cũng phải đền. Họ làm việc như những phụ nữ đảm đang ngay chính trong nhà mình: chăm sóc từ giấc ngủ đến giặt là áo quần! Song “nhiều lúc về đến nhà mình lại  thấy sợ… giặt ủi” – chị Giang kể về cảm giác “tréo ngoe” của mình như vậy.

Vui buồn cùng nghề

…kiêm luôn hấp, giặt, ủi áo quần khi khách có yêu cầu

Gắn bó với nghề này với các chị không chỉ là một cơ duyên mà còn cái nợ tình nghĩa với khách sạn. Chính cái không khí ấm áp giữa các thành viên ở đây đã tạo ra sự yêu thích trong công việc cho các chị. “Ngày xưa ở quê một chữ tiếng Anh bẻ đôi mình cũng không hiểu, nhưng đến giờ thì mình có thể giao tiếp với khách nước ngoài khi họ có nhu cầu giặt ủi quần áo hay… càu nhàu gì đấy! Hoặc chí ít thì khi đối mặt với các vị khách nước ngoài mình cũng phải nói được vài câu chào hỏi…”, một chị tâm sự.

Hầu hết các chị trước khi nhận công việc này đều phải qua một lớp huấn luyện 3 tháng về chuyên môn và học một số câu tiếng Anh có liên quan đến công việc của mình. Từ những phụ nữ chỉ quen việc chân tay, lặng thầm, khi làm việc các chị được biết thêm một ngôn ngữ khác, tự tin hơn lúc giao tiếp với mọi người. Chị Hòa kể: “Trời ơi, khi lần đầu đến làm chưa quen, một ông Tây hello với mình, mình hết hồn… chạy vắt chân lên cổ. Nay thì khác rồi, bọn mình tự tin hơn rất nhiều!”.

Một điều thú vị là công việc của họ đôi khi chỉ giao tiếp qua mảnh giấy con con được sắp sẵn trên bàn. Khách thuê phòng nhiều người dặn dò nhân viên khách sạn chỉ thông qua những mảnh giấy đó. Có nhiều vị khách hóm hỉnh, trước khi ra khỏi phòng còn để lại những ngôn từ pha trò khôi hài dễ thương, ngụ ý cảm ơn: “Phòng này tốt lắm, tôi rất thích cô dọn phòng cho tôi. Một buổi sáng tốt lành!”. “Làm công việc của mình thì sáng vào dọn dẹp không được nhìn thấy vị khách thuê phòng là ai. Và khi mình hoàn thành trách nhiệm, khách về nghỉ ngơi cũng không biết người đã dọn dẹp là ai.

Có một lần, phòng mình phụ trách dọn dẹp là vị khách người Hàn. Ông không có đồng hồ nên đề xuất mượn một cái vì cần dậy sớm để làm việc. Lúc đó mình sẵn có một cái trên tay, thế là mình đã đặt nó lại phòng và ghi mấy chữ vô mảnh giấy. Mình cứ mong là sáng hôm sau sẽ được gặp lại cái đồng hồ của mình, thế nhưng chỉ gặp vỏn vẹn một dòng trong mảnh giấy nọ: “Rất cảm ơn Giang về cái đồng hồ” nhưng lại chẳng thấy đồng hồ đâu (?!)”, chị Giang cười kể về một “kỷ niệm”!

Công việc quanh đi quẩn lại chỉ có quét dọn, vì thế mà các chị luôn cố gắng tạo ra niềm vui để có thêm tiếng cười sảng khoái. Các chị thành thật: “Công việc tuy không thay đổi, nhưng diện mạo của từng khách ngày ngày thay đổi. Nơi làm việc của mình đa phần là khách du lịch nước ngoài, nhiều vị khách hơn 1 năm quay lại ở, chỉ yêu cầu vỏn vẹn là: “Phòng tôi đề nghị cô… làm!”. Đó là niềm vui trong công việc của bọn mình mỗi khi có khách hàng nhớ đến”…

Theo Thanh niên

Lễ tân robot, ngạc nhiên chưa?

Những tiến bộ về công nghệ sẽ ngày càng tạo ra một sự thay đổi sâu rộng về cách thức chúng ta lập kế hoạch và tận hưởng kì nghỉ.

Đây là nhận định của ITB Berlin – một trong những chương trình du lịch lớn nhất thế giới. Cụ thể hơn, robot lễ tân, phòng khách sạn thông minh, bưu thiếp ảo sẽ là những ứng dụng làm nên một cuộc cách mạng về du lịch trong thời gian tới.
Ảnh minh họa
Theo đó, phòng khách sạn thông minh sẽ không còn là khái niệm quá đỗi mới mẻ trong vòng 10 năm tới. Đó là loại phòng đặc biệt có thể tự động thay đổi ánh sáng, nhiệt độ điều hòa, màu sắc hay thậm chí cả tùy chọn quán bar mini… theo yêu cầu của người sử dụng.Tất cả những gì mà họ cần làm khi muốn ra lệnh cho căn phòng “biến hóa” là việc ấn phím mã PIN hay sử dụng điện thoại thông minh.

Còn nếu khách du lịch có những thắc mắc về dịch vụ, họ có thể được giải đáp tận tình bằng những chàng robot lễ tân. Chắc chắn trong tương lai không xa nữa, những chàng lễ tân người máy sẽ được ra mắt và có thể còn hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc hơn.

Mặt khác, sự phát triển của các mạng xã hội còn cho phép những người yêu du lịch kết nối với nhau, cùng nhau lên kế hoạch và chia sẻ những kinh nghiệm du lịch. Thông qua đó, họ có thể nhận được những dịch vụ đặc biệt được thiết kế riêng cho những người có cùng sở thích khi họ “thưởng thức” kỳ nghỉ, ITB nhấn mạnh thêm.

Theo Vietnamplus

Nhà nghỉ và những tuyệt chiêu cứu khách

Nghề nào cũng có mẹo, cái nghề kinh doanh nhà nghỉ của gã bạn tôi cũng mưu mẹo không kém bất cứ lĩnh vực nào. Nhưng mẹo ở đây là mẹo “cứu” khách. Trong vòng 5 năm kinh doanh nhà nghỉ, bạn tôi đã từng “cứu” cho rất nhiều “thân chủ” vốn là khách ruột.

Gã bạn làm trong lĩnh vực kinh doanh nhà nghỉ, khách sạn ở Hà Nội có lần gặp tôi than thở: “Làm cái nghề này quả là nhạy cảm, động chạm đến những góc khuất riêng tư, bí mật nhất của con người, biết bao đôi trai gái đủ mọi lứa tuổi, thành phần rủ nhau đến chốn này, nhưng chỉ chiếm một phần ít ỏi trong số ấy là đôi lứa yêu nhau, còn lại chủ yếu là bồ bịch”… Chứng kiến nhiều những mối tình ngoài chồng, ngoài vợ ấy, gã kết luận một câu, cái kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra, mà khi đã lòi ra rồi là toang hoác, là cả chủ nhà nghỉ lẫn nhân viên buộc phải chứng kiến những đòn ghen ác liệt của các “bị hại”. Làm nghề này nhiều năm, bạn tôi cũng có những tuyệt chiêu cứu khách, một trong số đó là mở cửa hậu để khi cần là ca bài hát… “em chọn lối này… thôi”…

1. Nghề nào cũng có mẹo, cái nghề kinh doanh nhà nghỉ của gã bạn tôi cũng mưu mẹo không kém bất cứ lĩnh vực nào. Nhưng mẹo ở đây là mẹo “cứu” khách. Trong vòng 5 năm kinh doanh nhà nghỉ, bạn tôi đã từng “cứu” cho rất nhiều “thân chủ” vốn là khách ruột.

Một đôi tình nhân thường đến vào buổi trưa mà bạn tôi đoán là dân công sở, “chàng” và “nàng” đều đẹp và đã có “chủ”, nhưng chẳng có luật pháp nào ngăn cản được sự thổn thức của đôi trái tim yêu, họ xông tới nhau với tất cả niềm đam mê mù quáng, mặc cho mỗi buổi chiều, ông chồng vẫn ở nhà tắm cho con vì vợ đang có chút… công chuyện phải về muộn, mặc cho cô vợ vác bụng bầu 8 tháng vượt mặt đêm nằm ôm gối khóc thút thít. Gia đình cô vợ bầu bí quá điên trước thằng rể hư thân mất nết đã tổ chức phục kích. Thành phần gồm tất cả ban bệ từ cao xuống thấp, từ bố mẹ tới chú thím và các anh chị em nhà gái.

Một buổi trưa, họ theo dõi và biết được thằng rể đã mò vào nhà nghỉ. Lại đợi đúng đến giờ “hoàng đạo”, tức là sau 10-15 phút, cả đoàn mới xông vào áp sát anh lễ tân, cô vợ lễ mễ vác bụng bầu, tru tréo khóc, vừa khóc cô vừa kể tội thằng chồng chả ra gì. Ông chú vợ của cái thằng đang miên man trên tầng 6 nhất quyết đòi xông lên bắt tận tay, day tận trán đôi tình nhân. Nhưng ông đã nhanh chóng bị cản lại, với lý do mà gã bạn tôi đưa ra là: đây là nhà của gã, khách vào nghỉ phải được bảo vệ. Cánh cửa cuốn ngay lập tức được kéo xuống. Bầu đoàn đánh ghen cay cú, đứng ngoài chửi đổng nhưng vẫn chắc mẩm, “chúng nó làm sao chạy thoát, xe máy của thằng kia còn dựng sờ sờ ra đấy, chỉ có họa độn thổ”. Đúng là “chàng” và “nàng” không độn thổ, nhưng họ vẫn thoát khỏi vòng vây một cách ngoạn mục.

Bạn tôi lên gõ cửa phòng, thấy “chàng” và “nàng” đang run lập cập, “nàng” chắp tay khẩn cầu: “Anh có cách nào cứu em, không em treo cổ tự tử luôn tại đây”. Bạn tôi vẫy tay bảo “nàng” vác túi đi theo. Hóa ra, còn một cánh cửa hậu ngay dưới tầng một, nhỏ xíu, khi đóng vào như một bức tranh trang trí mà nếu không phải là người trong nhà thì không ai có thể phát hiện ra. “Nàng” được dẫn ra lối đó, thông sang ngõ khác. Tay “nàng” xách guốc, tay kia cầm túi, và cắm đầu cắm cổ chạy, như vừa thoát khỏi địa ngục. Bạn tôi bảo, có lẽ ngoài vận động viên điền kinh Đặng Thị Tèo thì gã chưa bao giờ nhìn thấy một người phụ nữ nào chạy nhanh đến thế. Bên ngoài cửa, tiếng cô vợ bầu bí vẫn tru tréo kể lể, vây quanh cô là rất đông người dân hiếu kỳ, đang thi nhau an ủi, thương xót cô và không ngớt lên án cái kẻ một dạ hai lòng đang còn ngồi tít tận trên tầng 6 kia.

Tất nhiên, màn kết của câu chuyện này rất “happy ending”: Khi cánh cửa cuốn được mở, với lời đề nghị của chủ nhà nghỉ: “Nếu bây giờ mọi người đã bình tĩnh và cam kết là giải quyết trong trật tự thì xin mời vào”. Cả đoàn người xông vào, cô vợ tha lôi cái bụng lên tới tầng 6, hít một hơi thật sâu trước khi đập cửa. Nhưng trước mặt cô chỉ còn lại thằng chồng, đang lim dim mắt giả vờ ngái ngủ. “Trận địa” cũng không còn dấu vết gì cho thấy có sự xuất hiện của “nàng” chỉ hơn chục phút trước đây. Cả đoàn đánh ghen ngơ ngác nhìn nhau, “chàng” cũng giả vờ ngơ ngác khi thấy sự xuất hiện của vợ và anh chị em nhà vợ. “Chàng” ngây ngô giải thích, buổi sáng làm việc nhiều nên vào đây ngủ trưa cái cho đỡ mệt. Khỏi phải nói đoàn nhà gái “a kay” tới mức nào, nhưng thực tế chứng minh làm gì có đứa kia mà thành chuyện. Vỗ tay cũng phải có hai bàn, chứ một bàn tay thì vỗ kiểu gì. Gã bạn tôi càng được thể: “Tôi đã nói rồi, anh ấy chỉ vào đây một mình, các ông các bà làm loạn lên, gây mất an ninh trật tự, ảnh hưởng tới việc kinh doanh của chúng tôi, rồi Công an phường biết, họ tới là phức tạp lắm…”.

2. Mọi bi kịch của loài người phần lớn cũng đều xoay quanh chữ “tình” mà ra. Bạn tôi thỉnh thoảng trong những cuộc trà dư tửu hậu lại hay “tự hào”, mình là người nắm giữ nhiều bí mật cũng như nhiều câu chuyện tình chứa cả bi lẫn hài của con người nhất. Không chỉ hàng chục lần cứu khách bằng lối thoát hậu mà gã còn trở thành diễn viên đóng thế bất đắc dĩ cho một số trường hợp, đôi khi việc phân vai chỉ trong vòng vài giây, còn lời thoại thế nào là do anh dẫn dắt. Có những lần, đoàn đánh ghen kéo đến cả chục người, nhưng lại được chứng kiến một màn… mua nhà ngoạn mục.

Ông chủ nhà nghỉ vừa dẫn “khách” lên cầu thang, vừa giới thiệu từng phòng, với lời đảm bảo chắc như đinh đóng cột: “Anh cứ xem cho kỹ, mỗi phòng em đều bố trí màn hình LCD siêu phẳng, nội thất hoành tráng, mỗi tháng em thu lời không dưới 60 triệu. Em chốt giá câu cuối cùng nhé, không phải 5 tỷ mốt, không tụt quần…”. Cô vợ đang hăng tiết vịt, định rằng sẽ xé tan xác “con ranh” nào đó dám cướp chồng mình, bỗng khựng lại trước màn đi xem nhà của ông xã. Điều sau cùng mà cô ta thắc mắc, hóa ra chồng mình có cả đống tiền để mua nhà nghỉ kinh doanh, vậy mà lâu nay vẫn kiên quyết giấu vợ. Thế này thì không ổn chút nào. Chỉ khổ cho anh chồng, tối về biết giải thích ra sao về số tiền mấy tỷ đồng mà buổi trưa nay anh đã “lộng ngôn” mặc cả với chủ nhà nghỉ.

Đã chứng kiến nhiều cuộc loạn đả giữa nhà nghỉ, bạn tôi tổng kết, đến 90% là vợ đánh ghen chồng. Các “nạn nhân” được giải cứu đa số là phụ nữ, hay còn gọi là các nàng “mèo”. Một nàng “mèo” rất xinh đẹp nên không ai dám hình dung nếu trên gương mặt của nàng một ngày đẹp trời sẽ in hình móng vuốt hoặc mái tóc dài óng ả của nàng sẽ bị cắt phăng trong cơn điên cuồng tức giận của một ả mèo béo hung ác nào đó. “Hãy tha thứ cho nàng vì nàng đẹp” – bạn tôi thuộc câu này lắm nên sẵn sàng giải cứu cho các người đẹp mà không cần hậu tạ.

Một lần, có đôi tình nhân đang khoác vai nhau từ trên tầng 3 đi xuống, bỗng khựng lại khi nhìn qua chiếc mành lả tả, thấy ngoài đường, một nàng “mèo ác” đang cầm đầu đám lâu nhâu, trong tinh thần sẵn sàng san bằng tất cả. Phản xạ tự nhiên, họ lôi tuột nhau trở ngược lên tìm đường ẩn núp. Đó là một ca cực khó, phải nói là bác sĩ tuyến trên đã trả về. Bạn tôi – một ông chủ nhà nghỉ vô cùng nhanh trí, chạy thoăn thoắt lên trên, đã thấy nàng “mèo” xinh đẹp mặt tái mét, nước mắt ngắn dài, một chân đang run run vắt qua lan can ban công. Bên dưới là dòng người ồn ào, xe cộ lao đi vun vút, chỉ chậm vài giây nữa thôi thì rất có thể, trong bước đường cùng, nàng mèo sẽ nhảy từ trên tầng 3 xuống tìm đường thoát. Chụp vội chiếc khẩu trang vào mặt nàng, bạn tôi khoác vai nàng nói nhanh: “Coi như anh em mình là tình nhân nhé”. Và đôi tình nhân bất đắc dĩ đàng hoàng bước xuống tầng 1, dễ dàng thoát khỏi những cặp mắt đang muốn vọt ra khỏi ổ, tót ra đường mất dạng.

Nhưng không phải ca nào được cấp cứu cũng thành công. Đôi khi, sự có mặt của “bác sĩ” đã quá muộn. Trong những trường hợp ấy, bạn tôi kể, anh đã phải chứng kiến những cảnh huống éo le, có thể nói là tận cùng bi kịch tình ái. Đó là chuyện một bà vợ khi theo dõi thấy ông chồng vào nhà nghỉ với cô bồ, bà đã bốc máy gọi cho chồng cô nhân tình (cả hai bên đều biết rất rõ mối quan hệ sai trái này). Khi rõ ràng ba mặt một lời, cô tình nhân dẩu đôi môi đỏ chót õng ẹo: “Đấy, chồng tôi đấy, rõ ràng đẹp hơn chồng chị, vậy thì bây giờ chéo cánh đi cho công bằng. Tôi cặp với chồng chị bao nhiêu ngày thì chị cặp lại với chồng tôi bấy nhiêu ngày”.

3. Cái kim trong bọc khi đã lòi ra là toang hoác. Nhưng nó cũng lòi thêm biết bao sự thật đau đớn. Có những ông khi bị vợ mang quân đến đánh ghen, đã vội vàng cắp quần áo chạy, bỏ mặc người tình muốn ra sao, ra trăng thì ra. Câu chuyện mà tôi kể sau đây có lẽ là “đỉnh của tóp” về bi kịch câu chuyện tình ngoài chồng ngoài vợ khi bị phát hiện. Một ông khách to béo đẫy đà, thường đi chiếc xe Cúp 82 đời 93 mà dân Hà thành bỏ từ lâu vốn là khách quen ở một nhà nghỉ thuộc quận Đống Đa của anh bạn tôi. “Anh” đến trước, vài phút sau thấy “chị” bịt kín khẩu trang mò tới. Tót lên phòng, đều như vắt chanh mỗi tuần một bận.

Sự cố xảy ra khi một buổi trưa nọ, hai “anh chị” vừa yên vị trong phòng được khoảng 30 phút thì bỗng từ đâu kéo tới một phường choai choai mặt mũi bặm trợn, cầm đầu nhóm ấy là một chị to béo, có vòng eo chum quá cỡ, mặt mũi đỏ phừng phừng, đằng đằng sát khí. Họ xộc vào phòng, “khống chế” lễ tân, bắt phải chỉ cái phòng mà đôi “gian phu dâm phụ” kia đang vui vẻ. Cậu lễ tân mới ở quê lên chưa có kinh nghiệm, mặt cắt không còn hột máu, lập cập giở sổ. Tức thì cả đoàn rầm rập kéo lên. Cửa phòng bị đập rầm rầm, “anh chị” nằm trong chết lặng, không còn cách nào khác đành phải mở cửa. “Anh” kịp thời mặc được chiếc quần dài, nhưng vẫn cởi trần, nhác thấy bóng sư tử Hà Đông vội vàng quỳ sụp xuống chân vợ: “Em ơi tha cho anh, em mới là người anh yêu nhất, còn con này chỉ là con điếm”. Vừa nói, “anh” vừa chỉ tay về phía “chị” cũng đang phát run phát rế ngồi co ro ở góc giường.

Khỏi phải nói “chị” đau đớn, tủi hổ, ân hận và nhục nhã đến thế nào. “Chị” khóc rống lên như một đứa trẻ, vì cái kẻ vừa ân ái với “chị” xong, đã thề non hẹn biển sẽ ly hôn vợ để cưới “chị”, đã lộ nguyên hình là một tên Sở Khanh chính hiệu. Nhưng “chị” còn cay đắng hơn khi sư tử Hà Đông ngọt nhạt với “chị”: “Em nghe thấy hết rồi chứ. Chồng chị chỉ coi em là con điếm thôi, nhưng mà chị nhường anh ấy cho em đấy. Cái loại đàn ông quỳ dưới chân phụ nữ chỉ đáng cặp với những con điếm như em thôi”.

Rồi chị ta ngoảy đít đi thẳng, không thèm đánh, không thèm tát “chị”. Đám lâu la đi theo quẳng lại cho “chị” những tràng cười khả ố không thể tả nổi. Còn lại “anh” với “chị”, họ im lặng nhìn nhau bẽ bàng. Những giây phút có lẽ sẽ ghi nhớ suốt cuộc đời họ. Bạn tôi không biết được đoạn kết của câu chuyện ấy, bởi vài phút sau thì họ chia tay, mỗi người dắt xe đi về một hướng và cũng chia tay luôn cả nhà nghỉ quen thuộc của anh bạn tôi. Tôi đồ rằng, sau sự thật này, “chị” sẽ hận vô cùng, hận tới thấu xương cái người đàn ông mà “chị” từng tin cậy, từng coi là mối tình cuối cùng của cuộc đời mình.

Kể ra đây chuyện này với thông điệp gửi tới những người đang có tư tưởng ngoài chồng ngoài vợ: Tình yêu chưa khi nào thôi hấp dẫn, những mối tình ngoài luồng lại càng có sức hút ghê gớm, nhưng hãy thử một lần đặt mình vào một trong những trường hợp kể trên. Và nếu cảm thấy không đủ can đảm để đối mặt khi không gặp được những ông chủ nhà nghỉ lắm chiêu sẵn sàng cứu khách, thì tốt nhất là không nên mạo hiểm. Tôi cũng xin không tiết lộ địa chỉ thật của một loạt nhà nghỉ (thực chất là nhà “mệt”) mà anh bạn tôi đang cai quản, dù biết có nhiều người sau khi đọc xong bài này sẽ tò mò tìm đến. Hạnh phúc nằm trong tay các bạn, ném đi cũng do chính tay các bạn. Hãy cân nhắc!

Theo Nhóm PV – CSTC tuần số 40

Thăm khách sạn đầu tiên trên thế giới xây từ…rác thải

“Save the Beach Hotel”, tọa lạc ở thành Rome, Italia, đã trở thành khách sạn đầu tiên trên thế giới được xây từ 12 tấn rác thải, trong nỗ lực của các nhà hoạt động môi trường nhằm thu hút sự chú ý của công chúng đối với tình trạng ô nhiễm bãi biển.

Khách sạn mang tên “Save the Beach Hotel” (Hãy cứu khách sạn bãi biển) được tô điểm bằng rác thu gom từ các bãi biển trên khắp thế giới và chỉ mở cửa chào đón khách trong 4 ngày (3-7/6) mà thôi. Khách sạn nằm bên cạnh Lâu đài có từ thế kỷ thứ hai Sant’Angelo, bên bờ sông Tiber ở thành Rome, Italia.

Khách sạn có 5 phòng, 1 quầy lễ tân. Tổng cộng 12 tấn rác, trong đó có đồ chơi trẻ em, chai lọ nhựa đã được đưa đến để xây dựng khách sạn rác thải đầu tiên trên thế giới này.

Siêu mẫu Đan Mạch Helena Christensen, một vị khách của “Save the Beach Hotel”, cho biết khách sạn là một công trình nghệ thuật đáng kinh ngạc.

“Khi bạn vào trong, các bức tường ở những vị trí như trong một ngôi nhà bình thường, nhưng chúng đều được làm bằng rác thải vô cơ”, siêu mẫu, người tham gia vào hoạt động bảo vệ môi trường, cho biết.

“Còn bên ngoài…thì được phủ hoàn toàn bằng những thứ chúng ta ném trên bãi biển”.

“Khi bạn đã đi quanh khắp ngôi nhà, thấy rất nhiều vật dụng cá nhân, và một số khiến bạn băn khoăn không biết vì sao người ta lại ném những thứ này trên bãi biển”.

Người sáng tạo ra khách sạn độc đáo này là nghệ sỹ người Đức HA Schult. “Chúng ta đang ở thời đại rác thải”, nghệ sỹ cho biết. “Khách sạn là chiếc gương phản ánh tình trạng này. Chúng ta phải thay đổi thế giới trước khi thế giới làm thay đổi chúng ta”.

 

Khách sạn Save the Beach Hotel mở cửa đón khách từ ngày 3-7/6.

 

Khách sạn làm gần như hoàn toàn bằng rác, từ bên ngoài…

… đến các bức tường bên trong.

Khách sạn được xây dựng nhằm thu hút sự chú ý của người dân đối với tình
trạng ô nhiễm bãi biển ở châu Âu.

Nghệ sỹ HA Schult (trái), người đã sáng tạo nên khách sạn và siêu mẫu,
nhà hoạt động môi trường Christensen bên cửa sổ khách sạn.

Khách sạn đã được quảng bá từ năm 2009.

(Phan Anh tổng hợp, Dân Trí)

Khách sạn 5 sao cho thú cưng

(TNTS) Thời buổi kinh tế phát triển, nhiều người đột ngột giàu lên, kéo theo nhiều loại hình dịch vụ mới lạ. Ở Hà Nội có một khách sạn thuộc loại đặc biệt, dù mới chỉ đi vào hoạt động một thời gian ngắn nhưng đã có không ít khách hàng: những chú chó, mèo thuộc nhà “quý tộc”!

Tại khách sạn này, các vị khách được tận hưởng dịch vụ chăm sóc cao cấp bậc nhất khi chủ vắng nhà. Và cũng từ đấy, xuất hiện nhiều chuyện thuộc loại khó tin, khiến người nghe phải… bật cười.

1.001 kiểu chiều chó

Vẫn biết rằng khi đã thương thì dù có thế nào người ta cũng có thể làm cho vừa lòng những đối tượng mình quý mến. Thế nhưng, những kiểu yêu chiều thú cưng mà chúng tôi sắp kể ra đây chắc chỉ có… những nhà cung cấp dịch vụ mới nghĩ ra được. Từ khi khách sạn đặc biệt này đi vào hoạt động, ông chủ Nguyễn Bảo Sinh trở nên nổi tiếng với biệt danh người yêu chiều thú số 1 đất Hà thành, bởi để làm “vừa lòng” những chú chó, mèo đến nghỉ ở đây là điều không hề dễ dàng.

Điều đầu tiên mà gia chủ muốn khi gửi các thú cưng của họ đến khách sạn là niềm vui, hạnh phúc. Vì thế, ông Sinh và những cộng sự của ông (đều là bác sĩ thú y) dứt khoát không được làm cho những chú thú cưng này… buồn, phải để ý đến từng cử chỉ, thái độ của chúng mà có “ứng xử” phù hợp. Bởi, dù không ở kề cận, nhưng gia chủ luôn theo dõi chúng từ xa qua… camera nối mạng internet.

Những chú thú cưng không biết… đọc, nên có con còn chê không chịu ăn thức ăn nhập khẩu từ Mỹ! Có một chú mèo Ả Rập, từ chối bất kể đồ ăn ngon nhập khẩu từ nước nào, vì nó chỉ thích ăn… hải sản, đặc biệt là cá thu
Thú cưng thích nhất là… ăn, cái ăn ở khách sạn chó, mèo cũng phải khác với nhà “thường dân”. Ông Sinh cho biết, nếu như ở các nơi chăm sóc chó mèo bình dân thường cho chúng ăn loại thức ăn sấy khô được nhập từ Thái Lan thì ở đây chúng được ăn thức ăn nhập từ Mỹ, ngon và đắt tiền hơn nhiều. Tuy vậy, nhưng các cô cậu thú cưng không biết… đọc, nên có con còn chê không chịu ăn thức ăn nhập khẩu từ Mỹ! Hay có một chú mèo Ả Rập chỉ thích ăn… hải sản, đặc biệt là cá thu. “Hôm nào không có cá thu là nó nhất định nhịn đói, ban ngày thì mặt buồn thỉu buồn thiu, ban đêm lại kêu inh ỏi vì đói. Thế là tôi phải đi mua cá thu tươi về làm món cho nó ăn” – ông Sinh nhớ lại.

Chưa hết, có con thú lại thích bữa ăn phải có sữa, phô mai, thịt gà, patê gan… Ăn mà không đầy đủ là nó… quậy, không cần biết phép lịch sự là gì, kêu gào mãi không thôi. Có con lại nũng nịu đòi người… đút mới chịu ăn. Mà đây lại là một con béc-giê to tướng. Nghe nói, giá con chó này lên đến hàng trăm triệu đồng nên chủ nó rất quý, rất cưng chiều, không cho nó “động tay động chân” trong chuyện ăn uống, kẻo gây bẩn người. Một con chó khác thuộc giống Đô-béc-man còn có đòi hỏi lạ đời là… thuốc lá. Tìm hiểu từ chủ, ông Sinh mới biết nó “nghiện” thuốc nặng. Dù đang ăn, nó cũng cần hít khói thuốc lá, thế là ông phải đi mua thuốc về đốt để bên cạnh, thấy thuốc lá là mắt nó sáng long lanh. Tất nhiên, chú chó này không thể khỏe mạnh như những đồng loại 4 chân khác, không lâu sau đó, nó bị bệnh mà chết, người chủ vẫn không quên… mua một gói 555 hỏa táng theo cho nó.

Chăm sóc mèo tại khách sạn

Thịt cá, cao lương mỹ vị nhiều quá cũng không phải là tốt, nhiều thú cưng thiếu vitamin nên không khỏe. Khi đến khách sạn, gặp bãi cỏ là nó phóng nhanh vào sân cỏ ăn ngấu nghiến như ăn… rau, vài hôm sau lại khỏe ra, nhanh nhẹn hoạt bát hơn hẳn vì cỏ rất có lợi cho đường ruột của chó, mèo.

Sau khoản ăn là đến khoản ngủ, thú cưng ở khách sạn dù được ngủ phòng ốp gỗ nhưng không phải con nào cũng ngoan ngoãn ngủ khi đêm về. Nếu như ở các “nhà nghỉ”, đêm chó không chịu ngủ cứ sủa om sòm sẽ bị rọ mõm lại thì ở khách sạn hình thức “bạo lực” này không bao giờ được áp dụng. Nhân viên khách sạn phải biết cách làm cho chúng tự ngủ. Cũng như con người, mỗi thú cưng có một thói quen riêng.

Không chỉ là ăn, ngủ, mà ngay đến việc vệ sinh những chú chó, mèo nhà giàu khi ở khách sạn cũng được phục vụ… tận răng. Tắm thì phải trong một phòng tắm chuyên dụng với đầy đủ tiện nghi. Vào mùa đông, phòng sẽ được đóng kín để tránh tình trạng nhiễm lạnh. Xà phòng dùng tắm là loại cao cấp nên không sợ chuyện gây rụng lông. “Mèo thường rất sợ nước, nhưng những con mèo đến đây phần lớn là giống mèo tây, được chủ huấn luyện tắm rửa sạch sẽ từ nhỏ nên cứ thấy bồn nước là nhảy cái uỳnh vô… đòi tắm” – Anh Thụ, một bác sĩ thú y kể lại. Sau khi tắm xong nếu có nắng chúng sẽ được ra sân cỏ tắm nắng, còn không có sẽ được sấy khô, vuốt ve, cắt tỉa lông khi cần thiết. Đặc biệt, với những chú chó, mèo kiểng thường hay theo chủ đi làm… nail thì chắc chắn lại “đòi” thêm khâu cắt, tỉa và sơn móng làm đẹp…
Chẳng hạn, con Đô-béc-man phải để đèn sáng mới chịu ngủ, tắt đèn là nó sủa om sòm. Rồi một con phốc trước đến thuê ở khách sạn vài đêm lại có vẻ… sợ ma, nằm kêu hoài không ngủ. Hiểu ý, nhân viên phục vụ dắt nhiều “bạn” đến, thế là mắt nó sáng long lanh, quẫy đuôi mừng quýnh, ngủ ngon lành. Rồi cũng có những con chỉ thích ngủ với… “bạn gái” hoặc “bạn trai” mà thôi. Nhất là những con còn đang phơi phới tuổi thanh xuân. Chúng cũng cần có đôi có cặp khi ngủ. Đặc biệt, có những con chó kiểng như chó Nhật chẳng hạn, ở nhà có thói quen ngủ chung với người nên đến đây ngủ một mình không chịu được, khách sạn phải cử người vô nằm ngủ kế bên nó. Có con nhõng nhẽo hơn còn đòi… được ôm. Thế là sáng dậy người bị lông chó bám đầy cứ như… người rừng.

Ông Sinh chia sẻ thêm: “Vì thú vật không biết nói nên nhiều khi ru chúng ngủ còn khó hơn người. Người chăm nó đòi hỏi phải có kinh nghiệm, hiểu được cả tâm sinh lý để mà biết cách chiều chuộng. Nếu nhìn qua camera, chủ chúng thấy khuya quá mà chưa ngủ được, hoặc bị mình dùng biện pháp mạnh là không xong!”.

Khi thú cưng… nổi giận

Theo những người phục vụ trong khách sạn, chó, mèo nhà giàu mà nổi giận cũng thật sự là nỗi khổ của người giữ chúng. Đến giờ, ông Sinh vẫn không quên được chuyện một con mèo chuồn mất ngay khi nhân viên chăm sóc mở cửa phòng để cho nó ăn. Nó giận vì chủ nó đã mang đến một nơi lạ hoắc lạ huơ, dù được “ăn ngon mặc đẹp” cũng không làm nó ưng ý. Thế là, khi hay tin, gia chủ không tiếc lời chì chiết ông vì thương tiếc vật cưng của mình. Nhung nhớ khôn nguôi, gia chủ yêu cầu ông Sinh phải bố trí chỗ ngủ mấy đêm liền để… rình mèo. Đêm nào cũng vậy, ông phải cùng họ thức đến 1-2 giờ khuya để kêu gọi mèo về…

Còn những con chó mà nổi giận thì đúng là kinh hoàng, nhất là những con chó bẹc-giê lớn con. Làm không đúng ý, nó có thể cắn người chăm sóc ngay. Nhưng dù có bị cắn thì người của khách sạn cũng không thể làm nó bị thương tích hay dùng hình phạt.

Chuyện cung cấp dịch vụ đạt chất lượng 5 sao cho vật cưng không dễ dàng chút nào. Và như thế, “người phải có lòng yêu vật nuôi thật sự mới làm được dịch vụ này” – ông Sinh khẳng định.

Cẩm Nhi

Các khách sạn ngày càng “xanh” để hút du khách

Rất nhiều khách sạn ngày nay cam kết sẽ trở thành một khách sạn “xanh,” tức là một khách sạn thân thiện với môi trường và hệ sinh thái nhằm thu hút khách du lịch tìm đến đặt chỗ và nghỉ lại.

Các khách sạn ngày càng Thông tin trên trang web chuyên về đặt chỗ trực tuyến Travelocity, cho thấy trên thực tế khách du lịch ưu tiên đặt chỗ tại các khách sạn “xanh.” Theo thống kê của trang web này, các khách sạn thân thiện với môi trường nhận được nhiều sự quan tâm của khách du lịch hơn những đối thủ khác.

Nhiều khách du lịch tìm kiếm chỗ ở cho những ngày nghỉ của mình trên các trang web như Travelocity, Expedia và Orbitz luôn tra cứu ngay vào danh mục các khách sạn “xanh” và từ chối đặt chỗ tại những khách sạn chưa có chứng nhận gì. Điều này đã khiến những ông chủ của các khách sạn bắt đầu phải quan tâm hơn đến khái niệm “phát triển bền vững.”

Mới đây, một khách sạn tại Tây Ban Nha trong chuỗi các khách sạn mang tên NH đã giới thiệu hệ thống “Máy tính đếm lượng khí cácbon,” hệ thống này cho các vị khách biết lượng cácbon mà họ thải ra khi nghỉ tại khách sạn.

Hệ thống này còn có khả năng tính toán được những tác động tới môi trường của việc sử dụng các loại phương tiện giao thông khác nhau. Đây là một hệ thống máy tính đầu tiên kiểu như vậy được trang bị tại một chuỗi khách sạn. NH cũng tổ chức những cuộc họp hay hội nghị cho các khách hàng là doanh nhân với tiêu chí “các cuộc họp sinh thái.”

Chuỗi khách sạn Scandic tại Bắc Âu cũng được nhắc đến với tư cách là “người tiên phong” khi đã không sử dụng các loại nước đóng chai tại các khách sạn của mình. Scandic cũng cam kết sẽ trang bị cho tất cả các nhân viên khách sạn loại đồng phục hữu cơ trong thời gian tới.

(Theo TTXVN)