Khi hướng dẫn viên nói xấu đồng bào

 

TT – Tôi có vài dịp đi du lịch nước ngoài. Nếu việc đi tham quan nơi này nơi nọ hay học hỏi cách người nước ngoài làm du lịch luôn mang lại nhiều điều thú vị, thì có một điều luôn gây nên những lợn cợn suốt chuyến đi.

Đó là những thuyết minh của một vài hướng dẫn viên (HDV) du lịch trong nước đi kèm theo tour.

 

Hướng dẫn viên hướng dẫn du khách tàu Princess Cruises của Công ty Viet Excursions tham quan TP.HCM – Ảnh: Lê Nam (ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

Lần đó ở Paris, khi xe đi qua một cây cầu dài, HDV lên tiếng: “Các anh chị để ý nhé, cây cầu này rất dài, có rất nhiều nhịp nhưng xe chạy hoàn toàn êm ru. Không như ở VN mình, khi xe chạy qua cầu, sau mỗi nhịp là tưng lên một cái, thấy oải”. Khi đi thuyền trên sông Seine (Paris), HDV liền đề cập đến kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn:

“TP.HCM có ý tưởng muốn biến con kênh Nhiêu Lộc thành con kênh du lịch như con sông Seine này nhưng không biết mấy đời nữa mới làm được”.

Lần khác ở tháp đôi Petronas (Malaysia), HDV nhắc nhở: “Khách du lịch tham quan ở đây rất đông, quý vị nhớ đi theo đoàn. Mà nếu có lạc cũng dễ tìm người Việt mình lắm, cứ thấy ai chỉ đi xem mà không dám mua gì thì đó là người VN”. Hay đi trên đường phố sạch sẽ ở Singapore, HDV giới thiệu: “Ở đây phạt rất nặng tội xả rác nơi công cộng. Cho nên nếu cầm trong tay miếng rác mà phải đi rất xa mới gặp thùng rác để bỏ, người dân vẫn tuân thủ. Dân mình thì không kiên nhẫn đến vậy đâu, nhìn quanh quất không thấy ai là alê vứt”…

Nghĩa là mỗi lần giới thiệu về cái gì đó ở nước ngoài, các HDV này đều có thói quen liên tưởng đến cái tương tự ở VN nhưng đều là những liên tưởng xấu với cách nói chê bai, coi thường, thậm chí khinh miệt. Và nếu trong đoàn du lịch lúc đó có ai có cùng tư tưởng với họ, hưởng ứng theo lời họ thì những liên tưởng ấy được thêm thắt nhiều hơn, nặng đô hơn kèm theo những tràng cười đắc chí.

Đó là những lời bình phẩm khó nghe. Tôi không biết các công ty du lịch khi đào tạo một HDV có trang bị cho họ đầy đủ kiến thức để trước tiên hiểu rằng mình là một người dân Việt hay không. Nghĩa là họ cũng được sinh ra, được nuôi nấng ăn học và làm việc tại đây, vậy tại sao họ không thể có một chút tình yêu quê hương đất nước, lòng thương và đồng cảm cùng dân mình, không thể có những suy nghĩ tự tin hay những niềm hi vọng vào tương lai quê nhà?

Chúng ta đi du lịch đến những nước có nền kinh tế mạnh thì những sự so sánh như trên là quá khập khiễng. Đất nước vẫn còn muôn vàn khó khăn, người dân phần lớn vẫn còn nghèo, đành rằng những tồn đọng đang hiện diện mỗi ngày là cái mà ai cũng thấy, tuy nhiên cũng không thể phủ nhận những thay đổi tích cực từ công cuộc xây dựng đất nước nhiều năm nay. Mong các anh chị HDV thường hay so sánh hãy hiểu điều đó, để không còn những thuyết minh theo kiểu đưa những thông điệp xấu và không chính xác về đất nước.

THẢO PHƯƠNG

 

 Ông Vũ Thế Bình (phó chủ tịch Hiệp hội Du lịch VN kiêm chủ tịch Hiệp hội Lữ hành VN):

Có thể tước thẻ hành nghề hướng dẫn viên vi phạm

Hiệp hội Du lịch VN đã nhận được nhiều thư của du khách phản ảnh về tình trạng này. HDV phát ngôn linh tinh như vậy do họ thiếu hiểu biết nên ăn nói ngây ngô (trường hợp này là phổ biến). Có một số HDV do bất mãn với những gì họ nhìn thấy, đọc được hoặc xem được về tình trạng tham nhũng, không gương mẫu của người này, người khác… rồi đưa những bất mãn này vào cả nội dung giới thiệu cho du khách một cách vô tình hoặc cố ý làm méo mó hình ảnh đất nước.

Trong số hơn 8.000 HDV được cấp thẻ hành nghề hiện nay, số lượng HDV được đào tạo bài bản chính quy không nhiều mà phần lớn từ các ngành nghề khác được bổ túc kiến thức du lịch, lữ hành… trong thời gian 1-3 tháng. Trong thời gian ngắn như vậy, việc bồi dưỡng tư tưởng, đạo đức… cho HDV không được nhiều. Một số trường được giao nhiệm vụ đào tạo HDV đã không đào tạo một cách nghiêm túc cũng dẫn đến việc chất lượng đào tạo HDV không đồng đều.

Biện pháp giải quyết của Tổng cục Du lịch và Hiệp hội Du lịch VN là nếu có những thư phản ảnh rất rõ ràng (tên HDV, tên công ty, nội dung nói xấu…) đến cơ quan có thẩm quyền (như các sở quản lý du lịch địa phương, các hiệp hội du lịch địa phương) thì HDV đương nhiên sẽ bị kỷ luật với hình thức phạt tiền hoặc cao nhất là tước thẻ hành nghề (theo quy định của Luật du lịch).

L.NAM ghi

Hụt hẫng vì thiếu hướng dẫn viên

TT – Ngày đầu xuân, chúng tôi có dịp về xứ Thanh và được chiêm ngưỡng suối Cá Thần tại xã Cẩm Lương (huyện Cẩm Thủy, tỉnh Thanh Hóa).

Đây là một điểm du lịch hấp dẫn, được xếp vào một trong những cảnh đẹp của Việt Nam, thu hút hàng ngàn khách du lịch mỗi năm.

 

Du khách tham quan suối Cá Thần – Ảnh: Phương Lan

Tuy nhiên, sau chuyến đi ngoài việc ngắm cảnh núi rừng hùng vĩ, nét độc đáo của suối Cá Thần, chúng tôi cảm nhận một sự hụt hẫng, nuối tiếc chỉ vì nơi đây không có hướng dẫn viên chuyên nghiệp.

Ngoài phong cảnh tại suối, điểm du lịch này còn có hang động và hệ thống rừng nguyên sinh, những sản vật văn hóa tinh thần rất phong phú. Nếu được hướng dẫn viên giới thiệu bài bản, có lẽ khách tham quan thêm phần hiểu biết và thích thú hơn nhiều. Ngược lại, chúng tôi chỉ được vài em nhỏ 10-15 tuổi vừa cho thuê đèn pin vào hang, vừa kiêm hướng dẫn viên theo kiểu tùy hứng, chỉ kể về câu chuyện suối Cá Thần cũng như mô tả hình hài phiến đá theo cách tự biên, tự diễn.

Hiện nay nhu cầu tham quan các di tích, danh lam thắng cảnh của du khách không chỉ để “tận mục sở thị”, mà còn mong muốn được hiểu biết về lịch sử, được cảm thụ, thẩm thấu về những giá trị văn hóa tinh thần. Dấu ấn sau mỗi chuyến du lịch ngoài sự ấn tượng, thanh thản tâm hồn, hiểu biết về đất nước, con người thì người hướng dẫn viên luôn để lại trong lòng du khách một hình ảnh khó quên.

Vì lẽ đó, người làm công tác hướng dẫn viên phải là người bạn đồng hành, là cầu nối đến du khách. Đừng để khách tham quan khi xem một phong cảnh mà thiếu đi màu sắc, nhìn một hiện vật mà không hiểu nguồn gốc, đi vào rừng mà không ai dẫn đường…

Mong rằng tại các địa danh nổi tiếng, không chỉ suối Cá Thần tại Cẩm Thủy, luôn có một đội ngũ những hướng dẫn viên được đào tạo đúng chuyên ngành, có kỹ năng chuyên nghiệp, để du khách được giới thiệu một cách bài bản nhằm thỏa mãn nhu cầu thưởng thức và học tập.

PHƯƠNG LAN

Vì sao thiếu hướng dẫn viên nữ?

PN – Vào các trường đào tạo hướng dẫn viên (HDV) du lịch, từ trung cấp đến đại học, không khó để nhận thấy số lượng sinh viên (SV) nam ít đến… thảm thương so với SV nữ.

Ngược lại, qua tham khảo số liệu ở các công ty du lịch lớn tại TP.HCM, số lượng HDV nữ hiện theo nghề chỉ chiếm khoảng 10% đến 20% so với HDV nam. Nguyên nhân nào đã dẫn đến nghịch lý trên?

Dâu trăm họ

T.H. – nữ SV ngành du lịch của một trường cao đẳng tâm sự: “Em thích ngành này vì sẽ được đi đây đi đó, được mở mang kiến thức, tiếp xúc với nhiều đối tượng khách hàng”. Q.N. – một nữ SV cũng chia sẻ: “Em chọn học ngành này vì nghĩ mình không chịu được sự buồn tẻ của các công việc phải ngồi ở văn phòng. Ngoài ra, tiêu chuẩn tuyển sinh đầu vào của các trường du lịch cũng khá dễ…”. Nữ SV M.A. thì nói tỉnh queo: “Em thích làm HDV vì đây là một nghề có thể vừa đi làm vừa đi chơi!”.

Khi chọn ngành HDV du lịch, đa phần các SV nữ chỉ xét đến tính hấp dẫn, sự dễ dàng ở đầu vào tuyển sinh mà quên xét đến năng khiếu, khả năng thích ứng của bản thân, không lường được những khó khăn, mặt trái của nghề. Khi ra trường, va chạm với thực tế khắc nghiệt của công việc, họ thường vỡ mộng.

 


Nữ hướng dẫn viên đang giới thiệu di tích Mỹ Sơn cho du khách.
Ảnh: Lương Thế Vy

Rào cản đầu tiên mà các HDV nữ phải vượt qua để vào nghề là vấn đề sức khỏe. Không ít người lầm tưởng HDV là một nghề nhàn hạ, chỉ việc lên xe cầm micro và thuyết minh. Nhưng trên thực tế, hầu hết HDV phải “làm dâu trăm họ” với vô vàn công việc có tên và không tên, vừa lao động trí tuệ vừa lao động tay chân: thuyết minh, chăm sóc khách, hoạt náo, phục vụ, xử lý tình huống… Vì vậy, ít có HDV nữ nào đủ sức bền để đảm đương được những tour đi các tỉnh xa, tour xuyên Việt có khi kéo dài cả tháng. Ngay cả  những tour gần như Phan Thiết, Nha Trang, Đà Lạt cũng là một thách thức không nhỏ đối với các HDV nữ thiếu thể lực. Đặc biệt, vào những mùa cao điểm, đôi khi vừa trả đoàn khách trước xong là HDV lại lập tức lên đường cùng đoàn khách sau…

HDV nữ phải có bản lĩnh vững vàng nếu muốn tồn tại với nghề. M.K. kể về tour đầu tiên và cũng là cuối cùng của mình: “Lễ 30/4 năm 2005, em nhận dẫn một tour Nha Trang. Xe đến nơi đón khách lúc 22g, em bàng hoàng khi thấy khách hàng mà mình phải phục vụ trong bốn ngày bốn đêm là 40 công nhân nam của một nhà máy cán tôn, lúc này đang nồng nặc hơi men. Xe chạy, khách tiếp tục nhậu… Họ say nên cứ lấy em làm đối tượng trêu chọc, em thuyết minh thì họ bắt em hát, em hát thì họ cười hô hố, rồi rủ nhau ép em uống rượu, còn động tay động chân… Lúc ấy, vừa mới chân ướt chân ráo vào nghề, chẳng biết xử lý tình huống thế nào, gọi điện về công ty thì vào mùa cao điểm nên chẳng ai giúp đỡ, em chỉ biết khóc… Sau tour ấy, em bỏ nghề luôn”.

Cần có chính sách hỗ trợ

Khi được hỏi về nỗi e ngại lớn nhất khi theo nghề, đa phần các HDV nữ đều trả lời: “Em ngán nhất là cái phòng nội bộ”. “Phòng nội bộ” là khái niệm đặc thù của ngành du lịch. Khi đưa khách đến nhà hàng, khách sạn, bao giờ cũng vậy, HDV và tài xế thường được miễn phí. Ở nhà hàng, quán ăn, bàn miễn phí cho tài xế và HDV gọi là “bàn nội bộ”. Tương tự, ở khách sạn có “phòng nội bộ”. Khách sạn dưới ba sao thì “phòng nội bộ” ngay trong khách sạn, khách sạn từ ba sao trở lên thì thông thường công ty lữ hành phải chi tiền cho HDV và tài xế thuê phòng. Dù trong hay ngoài khách sạn, “phòng nội bộ” thường chỉ có một, HDV nữ phải ở chung phòng với tài xế, phụ xế. Nếu muốn ở riêng, HDV nữ phải móc tiền túi ra trả, mà tiền phòng thường cao gấp mấy lần ngày lương.

Với một môi trường làm việc phức tạp như vậy nên khi quyết tâm theo nghề, HDV nữ thường vấp phải sự phản ứng dữ dội từ cha mẹ, người yêu hoặc chồng. Không ít HDV nữ đã phân vân giữa gia đình và nghề, để rồi cuối cùng phải “theo chồng bỏ cuộc chơi”, mặc dù vẫn còn tình yêu và niềm khao khát với nghề.

Tuy thua sút HDV nam về thể lực nhưng HDV nữ lại trội hơn về sự tinh tế, mềm mỏng, chu đáo… Không ít chương trình tour chỉ thành công khi được một bóng hồng hướng dẫn. Tuy nhiên hiện nay, khi lượng HDV nữ cầm micro trên các đường tour càng ngày càng “rơi rụng” nhiều thì nhiều công ty lữ hành vẫn chưa có chính sách hỗ trợ hữu hiệu nào cho lực lượng lao động này.

Nguyên Hà

“Đồ chơi” công nghệ cao cho dân du lịch.

Hội chợ CES (Consumer Electronics Show) ở Las Vegas đã giới thiệu những sản phẩm công nghệ cao mà dân mê du lịch nào cũng muốn có trong hành lý của mình:

Viết thông minh Pulse (169,95 USD)

Đây là dụng cụ hỗ trợ đắc lực cho du khách, có thể dịch từ tiếng Anh ra các thứ tiếng: Nhật, Hàn, Tây Ban Nha, Đức, Pháp. Chép đoạn văn tiếng Anh lên một loại giấy đặc biệt, bạn sẽ nghe (từ loa của cây bút) và thấy (từ màn hình của cây bút) bản dịch tương ứng.

Loa di động Tunebug Vibe (69,95 USD)

Tunebug Vibe là thiết bị phát âm có thể kết nối được với máy nghe nhạc MP3, điện thoại di động, laptop hoặc bất kỳ thiết bị nào khác có jack cắm 3,5mm. Điểm đặc biệt của thiết bị này là ứng dụng công nghệ mới surface – sound, giúp phát ra âm thanh lớn và hay hơn bình thường nếu được đặt trên những mặt phẳng thích hợp (ví dụ như đặt trên một hộp rỗng). Hãng sản xuất thiết bị này cũng đang phát triển một dòng loa mới có thể gắn trên mũ bảo hiểm, giày pa – tin và ván trượt tuyết.

Xe đạp điện Eneloop (2.299,95 USD)

Loại xe này được xem là một phương tiện du lịch thân thiện với môi trường và tốt cho sức khoẻ. Một động cơ điện gắn trên xe với 3 mức tốc độ sẽ trợ lực cho bạn khi lên dốc hay lúc mệt mỏi. Đặc biệt, xe đạp Eneloop có thể tự phục hồi một phần năng lượng của pin khi đang chạy.

Loa ngoài bluetooth Solchat II (99,99 USD)

Là thiết bị gắn trên kính xe hơi, tự sạc pin bằng năng lượng mặt trời, giúp bạn thoải mái nói chuyện khi đang lái xe. Solchat II có chức năng quay số bằng giọng nói, đọc tên người gọi khi có cuộc gọi đến, lọc tiếng ồn của máy xe, tương thích với hầu hết các loại điện thoại có kết nối bluetooth….

Tai nghe bluetooth O.R.B (129 USD)

O.R.B. là sự kết hợp giữa thời trang và công nghệ. Nó có thể đeo trên tay như một chiếc nhẫn, hiển thị tin nhắn và các chức năng nhắc nhở của điện thoại. O.R.B còn có thể biến thành một tai nghe không dây khi mở ra và vặn lại.

Máy ảnh Coolpix S1000pj – Nikon (429,95 USD)

Ngoài ống kính góc rộng và vô số tính năng thông minh, máy ảnh này còn có điểm đặc biệt là có thể chiếu lại lên bất kỳ mặt phẳng nào những hình ảnh và đoạn video vừa thu được.

Kính xem phim ITG – Vidix (289,99 USD)

Đeo kính vào, bạn sẽ xem phim với một màn hình ảo rộng 50 inch. ITG có bộ nhớ trong 2 GB, hỗ trợ thẻ nhớ lên đến 32 GB, có thể kết nối với nhiều thiết bị khác như đầu DVD, iPod, laptop…

Máy đa phương tiện cầm tay (portable multimedia player) Iluv i1166 (269,99 USD)

Máy có thiết kế dạng hộp, phía trong là chỗ để đĩa VCD, DVD và máy iPod, phía ngoài là màn hình TFT LCD 8,9 inch. Khi đậy nắp lại, bạn vẫn có thể kiểm soát chiếc Ipod của mình qua màn hình rộng phía ngoài và xem phim, nghe nhạc với những tính năng hỗ trợ chuyên nghiệp.

Kính lặn kèm máy quay phim của hãng Liquid Image (109,99 – 309,99 USD)

Được tích hợp một máy quay chuẩn 5 megapixel không thấm nước, kính lặn này là dụng cụ không thể thiếu để du khách – các nhà quay phim nghiệp dư lưu lại vẻ đẹp tuyệt vời dưới mặt nước biển.

Thu Hồng (theo travelandleisure.com)

Nỗi buồn “sleeping guide”

Trên đường tour, khi xe đang lăn bánh, trách nhiệm của một hướng dẫn viên (HDV) du lịch bình thường là đứng thuyết minh, cung cấp thông tin cho du khách. Tuy nhiên, trong ngành du lịch lại có một từ lóng là “sitting guide” hay “sleeping guide” – ám chỉ một bộ phận HDV khi lên xe chỉ “ngồi”, “ngủ” mà không được “đứng” hoặc “nói”.

Chuyện của người đi “đón bạn”

Chuyến bay Vietnam Airlines VN939 từ Seoul (Hàn Quốc – HQ) đáp xuống sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất lúc 13g50 là chuyến đầu tiên trong ngày, rồi đến chuyến của hãng hàng không Korean KE 681 đáp lúc 22g30, và chuyến cuối là của hãng Asiana OZ 731 đáp xuống lúc 22g40. Có một “nhân vật”  lúc nào cũng tất bật với tay phải cầm điện thoại reng liên hồi, tay trái cầm miếng bìa cứng có tên người đến, giơ cao, vẫy vẫy. Nếu ai gõ vào bảng thì chính là khách của anh ta. Sau đó, khách tập kết lại thành nhóm cho đủ rồi lên xe. Tính ra, trong ngày hôm đó, “nhân vật” này đón được 21 “bạn” (như lời anh này giải thích). Thật ra, anh ta là một HDV ngoại. HDV ngoại xuất hiện phổ biến trong các tour đưa khách HQ vào VN. Họ là những HDV từng sang VN nhiều lần, có vốn kiến thức nhất định về VN. Tuy nhiên, những HDV HQ này cũng cần sự trợ giúp từ một người dân bản xứ, và từ đó khái niệm “sleeping guide” ra đời. Không chỉ với khách HQ mà với du khách Nhật, Malaysia, Úc, Nga, Trung Quốc… đều xuất hiện tình trạng tương tự.

“Làm ăn” kín đáo hơn là các công ty tập trung cho thị trường khách Nhật. Họ vẫn để các HDV VN có thẻ đón khách cho hợp lệ, hướng dẫn tham quan, thanh toán tiền ăn, nhưng tiền khách sạn thì HDV VN chỉ xác nhận có sử dụng dịch vụ. Có thể nói, các công ty du lịch nước ngoài rất nhanh chân. Chẳng hạn, khi thị trường khách Nga chuẩn bị hướng đến VN, các công ty du lịch Nga đã mau chóng vào VN mở văn phòng đại diện (không phải chi nhánh vì không được phép tổ chức kinh doanh), hoạt động dưới trướng một công ty du lịch VN. Có khá nhiều hoạt động kiểu này, như Công ty D. trên đường Trần Hưng Đạo, Q.1, nổi tiếng về thị phần khách Nga; Công ty du lịch Q. trên đường Hùng Vương, Q.5, chuyên thị trường khách nói tiếng Hoa; Công ty T.I ở Q.1 “chiếm cứ” thị trường khách Nhật…


Hướng dẫn viên đang tập hợp từng nhóm khách để chuẩn bị chuyến đi

Hiện nay, dù là tour trong lãnh thổ VN, hoạt động dưới danh nghĩa công ty lữ hành VN, nhưng lại không phải là tour trọn gói của công ty lữ hành VN thực hiện. Công ty lữ hành VN thực chất chỉ cho mượn thương hiệu, chịu trách nhiệm đại diện đặt xe và đặt phòng khách sạn… Nói chung, “sleeping guide” mới là người chịu trách nhiệm hầu hết các công việc thuộc “vòng ngoài”, hưởng chi phí theo thỏa thuận giữa hai bên. Cụ thể, mỗi đầu khách HQ, công ty lữ hành VN thu phí từ 4 đến 6 USD. Tại TP.HCM, hiện có hơn 10 công ty lữ hành hoạt động theo dạng này.

Nỗi buồn “sân nhà”

Mới nghe, ai cũng tưởng “sleeping guide” sướng lắm, bởi lên xe chỉ  việc ngồi, ngủ mà lại có gần 20 USD/ngày. Tuy nhiên, cầm được số tiền đó không phải dễ. Một “sleeping guide” lâu năm tâm sự: “Nhiều khi cũng buồn lắm! Mình nói được tiếng Hàn nhưng phải giấu, chỉ dùng tiếng Anh để giao tiếp với HDV HQ. HDV HQ rất sợ “sleeping guide” biết tiếng Hàn, giao tiếp được với khách, lúc đó khách sẽ tin tưởng HDV bản xứ hơn. Một số ít HDV nước ngoài cũng chịu bỏ công học hỏi, tìm hiểu, giới thiệu được cái hay, cái đẹp của VN, nhưng họ vẫn chỉ chăm chăm vào việc dẫn khách đến các điểm mua sắm, các điểm ăn chơi ngoài chương trình để kiếm hoa hồng”.

Một “sleeping guide” khác cho biết: “Đôi lúc có cảm giác như đang làm người sai vặt. Không ít HDV ngoại  tỏ thái độ kẻ cả, trịch thượng với “sleeping guide”. Nhưng biết làm sao được, mình cũng vì miếng cơm manh áo!”.

Suy rộng ra, nỗi buồn của những “sleeping guide” nói trên không đáng gì so với nỗi buồn “sân nhà” của ngành du lịch VN. Theo quy định, khách nước ngoài vào VN phải được hướng dẫn bởi HDV quốc tịch VN được cấp thẻ của Sở VH-TT-DL. Những HDV này là kênh truyền bá hình ảnh đất nước, con người VN đến với bạn bè quốc tế một cách hữu hiệu. Vậy mà…

“Ma lực” thắng “nội lực”

Hàng loạt công ty lữ hành nước ngoài trực tiếp đặt phòng tại VN với số lượng khá nhiều và sau đó họ chuyển tiền về cho khách sạn thanh toán. Chưa hết, để tổ chức khép kín nhằm giảm thiểu chi phí, nhiều công ty du lịch nước ngoài đã mở không ít nhà hàng tại VN dưới danh nghĩa hợp tác để phục vụ các đoàn khách của họ.

Một “sleeping guide” cho biết: “Trung bình tour inbound (khách nước ngoài tham quan VN) do công ty VN tổ chức một cách chính quy sẽ lãi được từ 10% – 15% trên giá trọn gói, nhưng với cách làm “bán bảng hiệu”, công ty du lịch phía VN chỉ “gặm chút xí quách”, vì dịch vụ khách sạn đã chiếm khoảng 60% giá tour, chưa kể các dịch vụ khác như xe, ăn uống họ cũng tự điều hành. Phía VN chỉ điều HDV để đi… mua vé giúp tại các điểm tham quan”.

Theo ông Võ Anh Tài – Giám đốc Saigontourist, các công ty hoạt động chui như vậy nếu không quản lý được sẽ phát sinh nhiều tiêu cực. Đặc biệt, những công ty làm ăn chân chính sẽ bị thua thiệt vì cạnh tranh không lại, hình ảnh du lịch VN cũng sẽ bị ảnh hưởng. Giám đốc một hãng lữ hành lớn tại TP.HCM bức xúc: “Những hãng lữ hành trong nước kinh doanh bằng nội lực thì số lượng khách một năm không bằng một quý của các công ty “ma lực”, do các công ty đó mượn bảng hiệu, giảm được nhiều chi phí như thuế, bộ máy nhân sự, mặt bằng… Điều này không thật công bằng”.

Theo khoản 5, điều 28, Nghị định số 92/2007/NĐ-CP ban hành ngày 1/6/2007 về quyền và nghĩa vụ của văn phòng đại diện và người đứng đầu văn phòng đại diện: “Các văn phòng đại diện hoạt động như là một nhịp cầu giữa khách hàng và sản phẩm của công ty”. Trên thực tế, nhiều văn phòng đại diện lại hoạt động kinh doanh như một chi nhánh thực sự, và các HDV ngoại hoạt động kiểu này đã xuất hiện từ lâu. Điều này dẫn đến thất thoát một nguồn thu không nhỏ cho Nhà nước, chưa kể, những hoạt động đó còn gây nên cảnh bát nháo cho ngành du lịch VN.

Ngọc Vinh-Nguyên Hà

Bà Nguyễn Thị Khánh – Phó chủ tịch Thường trực Hiệp hội Du lịch TP.HCM: “Tất cả các doanh nghiệp đều phải thực hiện theo Luật Du lịch và Nghị định của Chính phủ, nếu làm trái phải nghiêm trị. Theo tôi, điều quan trọng là cơ quan quản lý về du lịch phải phát hiện kịp thời và có biện pháp chế tài đủ mạnh để xử lý các vụ việc như vậy, nhằm bảo vệ các doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng”.