LANG THANG SÀI GÒN ẨM THỰC

BÚN RIÊU

Món này có gốc ở xứ Bắc . Nguyên liệu chủ yếu là cua đồng xay nhuyễn nhưng nấu được một bán riêu cua ngon đúng điệu hoàn toàn không phải là một vấn đề dễ dàng . Chẳng biết món này xuất hiện ở Sài Gòn từ lúc nào nhưng nó cũng không ngoại lệ khi được biến đổi cho phù hợp với khẩu vị đa phong cách của dân Sài Thành . Bên cạnh cua đồng , cà chua dân Sài Gòn còn cho nấu thêm với tôm khô , cho vào tô bún ít huyết heo , đậu hũ … đôi khi có thêm cả da heo , chả cây làm cho tô bún thêm phong phú hấp dẫn . Một số nơi còn có ốc luộc hoặc ốc xào …Nhưng dù có thay đổi gì thì nó vẫn không thể không có mắm tôm , chút ớt hiểm làm cay sè đôi môi và chút nước me để làm dịu đi cái gắt của mắm tôm

Món bún riêu khá bình dân , có thể thấy nó ở hang cùng ngỏ hẻm , trên lề đường hoặc kẽo kẹt trên gánh bún nghèo của một người phụ nữ đảm đang gánh vác chuyện buôn bán nuôi sống gia đình . Nó mang lại chút mát mẻ trong những ngày hè nóng nực và chút ấm áp trong những ngày đông giá lạnh …

Ghé các chỗ sau đây nhé các bạn

Bún riêu Vườn Chuối ( Quận 10 ) : Trước đây ở chợ Vườn chuối nay đã dời về ngã tư Ngô Quyền và Vĩnh Viễn . Bún nấu với tôm khô và cua đồng , khá ngon
– Bún riêu Đinh Tiên Hoàng ( quận 1 ) : Ngay ngỏ hẻm kế bên sân vận động Hoa Lư : Nấu theo kiểu Bắc – có ốc
Bún riêu Thanh Hải ( quận 3 ) : Trên đường Kì Đồng – Nằm trong hẻm đầu tiên bên tay phải đi từ Trần Quốc Thảo xuống ( 14/12 Kì Đồng ). Phong cách Bắc – có kèm món ốc xào chuối khá ngon
Bún riêu Phú Thọ ( quận 11 ) . Trước bán ở ngã tư Nguyễn Tri Phương – Hùng Vương rất đông khách . Sau bị công an đuổi nên dời về Phú Thọ trên đường 3/2 , gần nhà sách Phương Nam
– Bún riêu ÔngTạ ( quận Tân Bình ) : Nằm trong hẻm rất nhỏ kế bên quán Đại chúng mì gia trên đường Phạm Văn Hai . Chỉ bán vào buổi chiều . Quán này có món đậu hũ khá ngon vì được chiên dòn

 

BÁNH XÈO

Món này thì không biết gốc tích xuất phát từ đâu …Nhưng thấy ở miền Tây người ta hay làm món này . Nhớ thời còn sinh viên , đạp xe xuống nhà nhỏ bạn ở Gò Công ( Tiền Giang ) mệt nhoài . Nhảy ùm xuống tắm sông rồi ướt loi ngoi ngồi chồm hổm bên gốc dừa , Trong chiều nhạt nắng , khói đốt đồng ngai ngái mùi rạ non , một tiếng xèo …và một chiếc bánh vàng , giòn rụm , có thêm chút đậu xanh , cổ vịt băm nhuyễn làm nhưn , giá trăng trắng …Cuộn vội trong chiếc lá cải xanh đưa lên miệng mà cảm thấy cuộc sống quả thật là thiên đường

Dân Sài Gòn lười không muốn đổ bánh ở nhà , nên kéo nhau ra quán ngồi ăn . Nhưng quả thật cho dù người đổ bánh làm ngon thế nào đi chăng nữa mà ăn món bánh xèo trong phòng máy lạnh thì vẫn có cảm giác vô duyên như gặp phải một người đẹp không có tri thức.

Sau này lại xuất hiện thêm một loại bánh xèo được gọi là bánh xèo Miền Trung . Kích thước nhỏ hơn và phần nhân cũng khiêm tốn hơn với vài lát thịt ba rọi , vài con tôm nhỏ …nhưng được cái giá của nó cũng mềm nên loại bánh xèo này hay xuất hiện ở các khu công nhân , khu lao động … Tôi cũng đã từng ngồi ăn loại bánh xèo này dưới cầu Tân Thuận , bên dòng sông lờ đờ trôi …và không hề có cảm giác bình an như những ngày xưa cũ . Cuốn bánh xèo trong chiếc bánh tráng nhỏ và đưa vào miệng tôi chỉ cảm giác đời mình thật đen tối như tâm trạng của giáo Thức trong Đời Thừa của nhà văn Nam Cao

Tôi luôn thích ghé vào quán bánh xèo khi trời mưa , ngồi kế bên bếp lò đỏ rực , nhìn chị chủ quán đổ một vá bột màu vàng ươm của nghệ , rồi bỏ vào đó một vài lát thịt ba rọi , vài con tép bạc , chút đậu xanh , chút giá rồi đậy nắp lại . Rồi như một trò ảo thuật , vài phút sau đó khi giở nắp ra tôi đã có ngay một chiếc bánh giòn rụm , vàng ươm … Và không bao giờ chậm trễ , tôi đưa chiếc lá chuối xanh mướt hứng lấy chiếc bánh ấy , bẻ nhanh phần giòn nhất của chiếc bánh bỏ vào miệng rồi nhắm mắt lại …. Tôi thấy mình vùn vụt quay về với một thời đã qua

Ghé mấy quán sau nha bạn :

Bánh xèo Cách mạng tháng 8 ( quận 10 ) … Quán này đối diện với bưu điện Chí Hoà , gần mấy chỗ bán thịt chó … Ăn được …
Bánh xèo Trần Mai Ninh ( quận Tân Bình ) : đi đường CMT8 , qua ngã tư Bảy Hiền , đến nhà thờ Đắc Lộ có một ngã 3 , quẹo vào đó vài chục mét sẽ thấy quán bánh xèo này . Quán đã từng lên báo nên rất đông khách , chờ mỏi mệt
Bánh xèo 110c Ngô Quyền ( quận 5 ) : Nghe nhiều người khen , nhưng ăn vào thấy cũng bình thường
Bánh xèo Đinh Công Tráng ( quận 1 ) – đối diện với nhà thờ Tân Định là đường Đinh Công Tráng ( số 46A )… Bánh xèo theo trường phái nhà hàng , bột có pha trứng , dầu mỡ tràn trề …ăn chừng 1 cái là thấy lưng lửng
Bánh xèo Ăn là ghiền ( quận Phú Nhuận ) : nằm ngay ngã tư Trần Huy Liệu – Nguyễn Văn Trỗi . Tuy mới ra đời nhưng nhanh chóng có ” số má ” vì chịu khó tạo ra những phong cách “dựng tóc gáy “về nhưn bánh như ; bánh xèo nhưn nấm , nhưn rau mầm , nhưn cổ hũ dừa …. Ai nói tôi ngu tôi chịu chứ ăn bánh xèo ở đây có cảm giác như đang ăn bột kẹp rau

 

PHÁ LẤU BÒ

Thời sinh viên , có những hôm cả nhóm cúp tiết lang thang đầu đường xó chợ thì điểm đến cuối cùng luôn luôn là một quán bán phá lấu bò trong ngôi chợ nhỏ ở quận 5

Khó có thể nhớ hết tên các bộ phận của con bò được lấy làm nguyên liệu cho món phá lấu : nào phèo , nào lá xách , nào gan , nào phổi , nào bao tử …. Tất cả các món đó được làm sạch rất công phu . Phải rửa nhiều lần với muối , cạo sạch chất bẩn , rửa lại vói nứơc gừng hoặc rượu trắng rồi đem nấu với nứơc cốt dừa co pha chút cari . Món phá lấu có ngon hay không là do kĩ thuật nêm nếm của người nấu

Cả nhóm xúm xít xung quanh chiếc xe phá lấu của dì Liên mặc sức thưởng thức mùi thơm ngọt ngào của nước cốt dừa bốc lên từ nồi phá lấu đang sùng sục sôi . Không vội vã , không hấp tấp , dì Liên cầm kéo cắt từng miếng phá lấu cho vào một cái chén nhỏ rồi chan nứơc dùng ngập những miếng phá lấu đó . Ổ bánh mì giòn rụm được bày ra cùng với chút rau răm và chén mắm me loáng thoáng chút đỏ của ớt làm cho món phá lấu bò trở nên quá ngon trong một buổu chiều lang thang khắp sài Gòn không định hướng

Bây giờ đôi khi đi ngang các trường tiểu học hay hồ bơi , tôi vẫn thấy người ta bán món phá lấu này nhưng nhìn màu sắc đỏ tươi hay vàng thắm của chúng tôi lại thấy ơn ớn vì biết rằng màu thực phẩm không bao giờ lại có màu tươi như thế nên đành nhắm mắt làm ngơ …. rồi chạy vội đến quán phá lấu quen thụôc gọi liền 2 chén và nhấm nháp ….

Trong đám bạn ngày xưa , chẳng ai còn quay lại quán xưa … tôi ăn và thoáng chút ngậm ngùi

– Phá lấu Dì Liên ( quận 5 ): Nằm gần trường Ba Đình . Đi đường Nguyễn Văn Cừ đến ngã 3 Phan văn Trị thì chạy thẳng vào đến trường Ba Đình sẽ gặp quán phá lấu này …Bán từ sáng đến chiều .
– Phá lấu Nguyễn Biểu ( quận 5 ) . Nằm đầu con hẻm trên đường Nguyễn Biểu giữa Phan Văn Trị và Nguyễn Trãi
– Phá lấu Nguyễn văn Trỗi ( Quận Phú Nhuận ) . Nằm trên đường NGuyễn Văn Trỗi gần ngã tư Nguyễn Văn Trỗi – Trần Huy Liệu –
– Phá lấu chợ Hồ Thị Kỷ ( quận 10 ) … rẽ vào chợ hoa Hồ Thị Kỷ sau đó chạy vòng ra phía sau trường Hồ Thị Kỷ sẽ thấy một khu chợ . Trong khu này có hai hàng phá lấu

 

BÁNH HUẾ

Lại một chiều mưa đổ một cách vội vã , tôi và em ngồi trong quán Nam Giao nhỏ bé trong một con hẻm trên đường Lê Thánh Tôn đối diện với chợ bến Thành . Quán để đèn vàng ấm áp và mắt tôi như nhoè đi trong hơi nóng của ly trà sen thơm thoang thoảng . Tiếng hát của Khánh Ly cứ chơi vơi , chơi vơi…
– Ăn chi đây anh ?
Em luôn đánh thức tôi bằng một câu hỏi vô cùng thực tế như thế và đương nhiên tôi biết đó cũng chỉ là một câu hỏi cho có vì sau đó luôn luôn món bánh bèo sẽ được dọn lên

Người Huế khéo tay nên chế biến được rất nhiều loại bánh vừa hấp dẫn vừa ngon . Nào là bánh bèo , bánh nậm , bánh ram ít , bánh bột lọc ….hầu hết các loại bánh này được làm tự bột gạo . Bánh bột lọc có pha chút bột năng cho trong bánh . Nhân được làm từ thịt ba rọi , tôm đất … và được hấp cho chín . Các loại bánh nậm , bánh bột lọc được gói trong lá chuối . Bánh bèo được đổ trong chén và hấp chín . Nhưn của bánh bèo là tôm đất giã nhuyễn

Bánh Huế theo chân những người phụ nữ Huế vào Sài Gòn . Bản tính người phụ nữ Huế khắt khe nên các món bánh không bị biến đổi nhiều ngoài việc nứơc mắm được pha loãng hơn và các món bánh gói bằng lá chuối được lột sẵn chứ không để nguyên để người ăn tự lột ….

Bánh bèo được để nguyên trong chén xếp trong một chiếc mẹt nhỏ xinh xinh , trên mỗi chiếc bánh bèo là màu đỏ nhạt của thịt tôm giã nhuyễn và kế bên là chén nứơc mắm có màu vàng trong vắt , điểm xuyến vào đó là vài lát ớt xanh cay xé đầu lưỡi .

Làm sao quên được khuôn mặt xinh xắn của em chăm chú nhìn từng chiếc bánh , tiếng hít hà của em khi ăn trúng miếng ớt cay … tất cả đã trở thành những kí ức , những kỉ niệm mà sau này khi lang thang ngoài đường phố Sài Gòn mà không có em ….anh luôn nhớ một cách quay quắt

Anh sực nhớ lâu rồi không ghé Nam Giao

-Bánh huế O Xuân ( quận 1 ) : gánh bán các loại bánh Huế nắm trên đường Nguyễn Hữu Cầu , bên hông chợ Tân Định …
– Bánh bèo Đường rầy ( quận Phú Nhuận ) . Ngay đường xe lửa số 6 có một điểm bán hoa Thạch Thảo , rẽ vào con hẻm , chạy thêm một đoạn sẽ thấy quán bánh bèo . Bánh bèo ở đây dày cơm và ăn chung với xíu mại chứ không phải tôm chấy .
– Bánh bèo Nam Giao ( quận 1 ) : Quán nằm trong hẻm trên đường Lê Thánh Tôn , đối diện với chợ Bến Thành . Bán nhiều món Huế – Bánh bèo
– Bánh Huế Đặng Văn Ngữ ( quận Phú Nhuận ) . Nằm đầu một con hẻm trên đường Đặng Văn Ngữ , ngay ngã 3 Đặng Văn Ngữ , Huỳnh Văn Bánh .
– Bánh Huế 3A ( quận 1 ). Có nhiều quán nhưng ăn tương đối được là quán nằm trong một con đường nhỏ kế bên trường THCS Nguyễn Du quận 1

 

BÚN THỊT NƯỚNG

Trời chạng váng tối , cái nóng hầm hập của những ngày hè làm tôi như phát điên lên như một con thú bị giam hãm . Mở toang cửa sổ để mong đón một cơn gió …. Và trong những cơn gió nhẹ hiếm hoi lùa qua cửa sổ , một mùi thơm len lỏi đánh thức các giác quan của tôi …đó chính là mùi thịt nướng ….

Trong một thời gian rất lâu trong thời kỳ bao cấp , nhà hàng xóm của tôi rất thích làm bún thịt nướng …còn tôi thì thích cái mùi thịt nướng vào những ngày cuối tháng … Hình ảnh cả gia đình xúm xít xung quanh một đĩa thịt ba rọi , xếp nó vào vỉ nướng rồi đặt lên rên một chiếc bếp than đang hừng hực lửa luôn tạo cho tôi một cảm giác ấm áp . Và tiếng mỡ cháy xèo xèo , bùi thịt nướng bốc lên quấn quýt cùng với làn khói lùa đi khắp hẻm nhỏ mang lại cho những người sinh sống quanh đó một sự ghen tỵ . Không hẳn là vì miếng ăn mà là vì sự hạnh phúc gia đình mà họ đang có

Thời mở cửa những hàng bán bún chả ( cách gọi bún thịt nướng theo kiểu miền Bắc ) xuất hiện ngày càng nhiều góp thêm phần phong phú cho ẩm thực Sài Gòn . Thịt thì ngày càng nhiều hơn nhưng không làm sao kiếm được cái mùi thịt nướng đầy quyến rũ ngày nào vì ở các hàng bún chả người ta luôn làm những ống khói để hút khói lên cao

Bún thịt nướng ở sài Gòn có 2 trường phái : theo phong cách Bắc ( được gọi là bún chả ) . Thịt được nướng là thịt ba rọi , ướp với gia vị rồi nướng . Khi dọn ra , thịt nướng được kèm với chả viên ( là thịt băm chiên ) ngâm trong một chén nước mắm chua ngọt cùng khá nhiều xu hào thái mỏng ngâm chua . Bún để riêng . Và rau ăn kèm thường là salad , rau quế và vài cọng ngò thơm .
Còn theo phong cách Nam ( chắc xuất phát từ Bình Dương , hay Thủ Đức ) thì thịt được nướng thường là thịt nạc thăn , ướp gia vị mà trong đó mùi chủ đạo là sả băm . Miếng thịt khi nướng xong có màu đỏ cánh gián , chút vàng của sả rất hấp dẫn . Bún là bún Thủ Đức có sợi nhỏ hơn loại bún bình thường . Người ta bỏ hết tất cả vào một tô : Rau sống xắt nhỏ , dưa leo , giá , một miếng bún và thịt nướng xếp lên trên , chan thêm miếng mỡ hành , rắc thêm ít đậu phộng giã dập

– Bún chả Xuân Tứ ( Quận Tân Bình ) . Ngay ngã 3 Phạm Văn Hai – Nguyễn Văn Trỗi . Ăn được –
– Bún chả Sân bay ( quận Tân Bình ) . Nằm trên đường Trường Sơn vào sân bay . Ăn khá được
– Bún chả Hàng Mành ( quận 3 ) . Nằm trên đường Trần Quốc Thảo gần ngã tư Trần Quốc Thảo – Điện Biên Phủ . Ăn ngon
– Bún chả Món ngon Hà Nội trên đường Đinh Tiên Hoàng , đối diện với trường Tiểu học Đnh Tiên Hoàng gần ngã tư Đinh Tiên Hoàng – Điện Biên Phủ .
– Bún thịt nướng rạp Hưng Đạo .( quận 1 ) Chỉ bán vào buổi chiều . Nằm trên lề đường kế bên rạp Hưng Đạo , ngay ngã 3 Trần Hưng Đạo – Nguyễn Cư Trinh
– Bún thịt nướng bà Tám ( quận 3 ) : nằm trên đường Võ Văn Tần đoạn gần đường Nguyễn Thượng Hiền , kế bên phở Lệ .
– Bún thịt nướng Thủ Đức . Nằm trên đường Kha Vạn Cân góc chợ Thủ Đức . Ăn rất ngon .  . Ngoài thịt nướng ở đây còn bán nem nướng ( thịt xay nhuyễn ép vào cây đũa rồi đem nướng ) khá ngon
– Bún thịt nướng Hải Đăng ( quận Tân Bình ) . Đi trên đường CMT8 về hướng ngã tư Bảy Hiền , qua công viên Lê Thị Riêng sẽ thấy một ngã 3 nhỏ đó là đường Chấn Hưng ( hay còn gọi là vườn rau ) – Quán bán bún thịt nướng và chả giò khá ngon nên rất đông – vệ sinh kém

 

CANH BÚN

Món này chắc là một biến thể của bún riêu vì nguyên liệu nấu không khác mấy : cũng cua đồng , cũng cà chua , cũng đậu hũ , cũng mắm tôm … Có khác chăng là rau ăn kèm . Bún riêu thường ăn chung với rau muống chẻ , rau thơm , giá sống và miếng rau salad xắt nhỏ , còn canh bún thí ăn chung với rau muống luộc , rau nhút hoặc cần nước

Ở Sài Gòn , canh bún được nấu theo hai trường phái . Trường phái Bắc thì nấu mộc không cho màu đỏ của hạt điều vào bún và chỉ có cua đồng , đậu phụ và không kèm theo bất kỳ nguyên liệu nào khác , ăn kèm với rau muống luộc , rau nhút hoặc cần nước . Trường phái Nam thì nồi canh bún phải có màu đỏ hấp dẫn và ngập tràn huyết , đậu hũ , chả miếng…có nơi còn cho cả giò heo ….

Chẳng hiểu sao canh bún rất gần gũi với giới học sinh , sinh viên … chắc có lẽ nhìn nó bình dân , dễ ăn mọi lúc mọi nơi … Những hàng canh bún đông nghẹt áo trắng quần xanh mỗi khi tan trường luôn làm cho tôi nhớ đến một thời đã xa …

Hồi xưa , tôi hay lê lết ở những quán này
– Canh bún nghĩa địa ( quận gò vấp ) : Nằm trong khu mộ cổ trên đường Trần Bình Trọng . Ngay lối vào của cafe Tưởng Niệm hồi xưa . Là địa chỉ quen thuộc của dân trung học Võ Thị Sáu , Hoàng Hoa Thám , Phan Đăng Lưu … Ăn vừa ngon , vừa rẻ vừa có cảm giác hồi hộp khi ngồi xì xụp trên một đống gò mả …
– Canh bún Phan Văn Trị  Quận gò Vấp ) : Chạy qua ngã 5 Bình Hoà , theo Phan Văn Trị đổ ra Lê Quang Định sẽ gặp quán này nằm bên tay phải . Phong cách Nam … Ăn rất được ..
– Canh bún cổng xe lửa số 6 ( Phú Nhuận ) : Đi trên đường Lê Văn Sỉ theo hướng ra Trần Huy Liệu đến đường rầy xe lửa thì quẹo phải , đi thêm vài chục mét sẽ thấy quán này . Quán bán canh bún phong cách Nam nhưng không có nhiều huyết …có kèm rau nhút –
-Canh bún bờ kè ( quận Tân Bình ): Đi theo bờ kè kênh Nhiêu Lộc về hướng Tân Bình . Quán nằm trên lề đường gần ngã 3 Phạm Văn Hai . Nấu theo phong cách Bắc …
– Canh bún Bắc Hải ( quận 10 ) : Đối diện với trường THCS Bắc Hải … Phong cách Bắc .

Ngoài ra còn có bánh đa cua nấu theo kiểu Hải Phòng . Cách nấu tương tự nhưng sợi bún là một loại bánh tráng cắt dọc . Ăn cũng khá ngon . Các quán bán món này nằm trong khu sân bay . Đi vào đường Hồng Hà … đến gần ngã ba trung tâm huấn luyện sẽ thấy một ngã 3 khác, rẽ vào đó , đến ngã tư đầu tiên thì rẽ phải thì sẽ gặp quán này QUÁN TÊN LÀ bánh Đa Cua BÀ BÔNG.

 

BÁNH CANH

Đây là một dạng bún nước khá đặc biệt . Sợi bún không làm bằng bột gạo như các loại bún khác mà có pha bột năng tạo độ trong và dai cho sợi bánh . Có một số nơi ở miền Trung người ta làm bánh canh từ bột gạo

Nước dùng được nấu từ xương heo cho ngọt nước , ở Huế người ta còn nấu nước dùng từ cá Tràu….

Không biết gốc tích của món này ở xứ nào . Có thể ở Huế với món bánh canh cá tràu và cũng có thể là miền Đông Nam Bộ của bánh canh Trảng Bàng ..Ở Sài Gòn , bánh canh có nhiều trường phái : Đơn giản nhất là bánh canh thịt heo được bán khắp hang cùng ngõ hẻm như một món ăn sáng phổ biến bên cạnh món hủ tiếu và nui … Phức tạp hơn một chút là món bánh canh cua với thịt cua xé nhỏ , tôm và đôi khi có cả huyết heo . nước dùng màu đỏ hơi đậm và đặc do có pha chút bột năng …Loáng thoáng trên bề mặt là ít gạch cua , vài cọng đầu hành xanh thẫm làm cho tô bánh canh càng trở nên hấp dẫn và lôi cuốn … và trong khoảng 10 năm trở lại đây , ở Sài Gòn lại tiếp nhận thêm một món bánh canh có gốc gác từ Trảng Bàng – Tây Ninh . Cũng tương tự như món bánh canh nấu với thịt heo nhưng bánh canh Trảng Bảnh thể hiện sự công phu khi sợi bánh làm từ bột gạo không pha bột năng . Nước dùng ngọt ngào từ việc hầm với giò heo tươi , giò khoanh xắt mỏng được bày trên tô bánh canh ăn cùng với chén nước mắm nhĩ…làm tất cả vị giác của ta bừng bừng thức dậy ….

Muốn ăn bánh canh ghé các quán sau nha :

– Bánh canh cua Nguyễn Tri Phương : Nằm trong hẻm trên đường Bà Hạt , đối diện chợ Nguyễn Tri Phương . Ăn khá ngon , nhưng phải đi sớm vì quán rất đông , giờ cao điểm là 4 – 5 giờ không có chổ ngồi – Giá từ 15.000 – 17000đ/tô
– Bánh canh cua chú Ba : Nằm trên đường Ngô Quyền , đối diện với sân vận động Thống Nhất . Quán bán bánh canh cua rất ngon …nhưng vừa rồi quay lại đã thấy biến mất chỉ để lại một dòng chữ trên bờ tường : Bánh canh cua chưa có chỗ bán lại . Đừng hỏi nữa – Mệt quá … ! ….Ai biết quán đã dời đi đâu , xin chỉ dùm , sẽ hậu tạ
– Bánh canh cua Võ Văn Tần ( quận 3 ): Số 320 Võ Văn Tần …ăn tàm tạm nếu bạn không phải là một người khắt khe trong vấn đề ẩm thực – Giá 17.000 – 20.000/ tô
– Bánh canh Nam Phổ ( Quận 1 ) Nằm trên đường Nguyễn Hữu Cầu , kế bên chợ Tân Định là một dọc các quán bán món Huế . Ghé quán o Xuân . Tô bánh canh khá đặc biệt vì nhỏ và khá đặc …thịt cua thoang thoảng . Giá : 10.000đ/ tô
– Bánh canh cua Nguyễn Văn Đậu ( Bình Thạnh ) . Nằm trên đường Nguyễn văn Đậu , kế bên trường THPT Phan Đăng Lưu , quán bán buổi sáng ăn khá được . giá từ 10.000- 12000/ tô
– Bánh canh Trảng Bàng Hoàng Ty : có bán trong các quán thuộc tập đoàn Hoàng Ty nhưng nơi bán ăn ngon nhất là Hoàng Ty 2 trong Thanh Đa – giá 15.000 – 17.000 đ/ tô

 

MÌ QUẢNG
Cái tên đã cho biết gốc gác của món này chắc hắn là ở xứ Quảng Nam và Quảng Ngãi . Nhưng tôi thấy món này bán nhiều ở Đà Nẵng hơn là ở hai xứ Quảng kia

Món này xuất hiện ở Sài Gòn trong khoảng 10 năm trở lại đây cùng với làn sóng nhập cư của người dân miền Trung . Như một cô gái quê đang bối rối trước ánh hào quang rực rỡ của chốn đô thành , mì Quảng e dè có mặt trong những hẻm sâu , phố vắng …nơi tập trung đông đảo người miền Trung để giúp họ chút niềm nhớ về quê hương xa xôi

Điểm đặc biệt của món này chính là sợi mì . Nó không dài và mỏng như sợi mì của người Trung Quốc và cũng không dày như sợi mỳ Spaghety của Ý . Nó được làm từ bột gạo ngâm với nước tro , sau đó trộn với bột nghệ để có được một màu vàng óng ánh , quyến rũ

Nước lèo của món mì này được nấu từ xương heo , thit gà , tôm khô …nấu cho sánh nước

Tô mì được dọn ra trước mặt chúng ta như một bức tranh đầy màu sắc ; sắc vàng óng ánh của sợi mì , chút đỏ của thịt gà kho , thịt heo xá xíu hay vài con tôm đất …sắc trắng của miếng bánh tráng mè giòn rụm và sắc vàng nhẹ của đậu phụng rang nhỏ … Đừng ngạc nhiên khi không thấy nước như các món mì khác . Nước dùng của mì Quảng rất ít chỉ đủ thấm vào các sợi mì và làm mềm những món rau ăn kèm nhưng nó vẫn đủ sức làm cho bạn nhớ mãi

Kiếm được một quán bán món này không dễ nếu bạn là dân gốc Quảng sành ăn…. nhưng không phải không thể

– Mì Quảng Trần Mai Ninh ( Quận Tân Bình ) . Đi trên đường CMT8 hướng về ngã 3 Bà Quẹo . Qua nhà thờ Đắc Lộ sẽ gặp 1 ngã 3 . Đó chính là đường Trần Mai Ninh . Con đường dẫn đến chợ Bà Hoa , nơi bán các nguyên liệu để nếu các món Quảng . Doc đường này có nhiều quán bán mì Quảng đúng gốc – giá từ 8000 – 10.000đ/tô . Hoặc có thể lang thang trong đường Võ Thành Trang , khu dệt Bảy Hiền cũng có nhiều quán nho nhỏ bán món này
– Mì Quảng Vị ( quận 1 ) : 15 Trần Doãn Khanh . Đây là một con đường nhỏ đối diện với trường Trần Văn Ơn ( đường Nguyễn Văn Thủ ) . Quán bán các món Quảng trong đó có mì – Giá : 18.000đ/ tô
– Mì Quảng Trần Quang Diệu ( quận 3 ) : Quán nằm dưới chung cư Trần Quang Diệu gần bờ kè . Chỉ bán buổi sáng … có gia giảm gia vị cho phù hợp với khẩu vị của dân Sài Gòn – giá 15.000 đ/tô
– Mì Quảng chị Lan ( quận 1 ) . Quán nằm ở chung cư Bùi Viện gần ngã 3 Bùi Viện – Cống Quỳnh . giá khoảng 15.000 tô
– Cafe LADO ( quận Bình Thạnh ) nằm trong hẻm gần ngã 3 Lê Quang Định – Phan Văn Trị có bán món này để ăn sáng . Ăn khá được …giá 22.000 đ/tô – Khung cảnh đẹp

 

BỘT CHIÊN

Những năm cấp II , món này luôn là một niềm mơ ước của một đứa trẻ phàm ăn như tôi . Chiều nào tan trường tôi cũng đứng nhìn hàng bột chiên của ông Tàu trước cổng trường với một sự khao khát đầy tính trẻ thơ

Tôi thấy ông Tàu mang cả xô bột đã hấp chín . Hình như đó là bột gạo , hoặc có pha thêm khoai môn xắt nhỏ . Bột được làm thành từng bánh . Khi có khách ăn , ông Tàu cắt bột thành từng viên cỡ quân cờ rồi dổ vào một cái chảo bằng để chiên . Lửa rất to , múc một muỗng mỡ ông Tàu rưới lên đám bột và nhanh tay đảo đều . Không lâu sau đó những viên bột bắt đầu chuyển sang sắc vàng . Lúc đó ông Tàu cầm một chiếc trứng gà , đập vỡ rồi rưới lên đám bột . Trứng gà chín sẽ là một chất kết dính các viên bột đã được chiên giòn với nhau .

Đám bột chiên vàng ấy sẽ được múc ra đĩa , phía trên được phủ một lớp đu đủ bào sợi trông thật hấp dẫn và quyến rũ . Đi kèm với đĩa bột chiên ấy là một phần không thể thiếu và quyết định đất chất lượng của đĩa bột chiên là chén tương . Tôi không biết món tương ấy đựơc pha chế như thế nào nhưng cái vị chua chua , ngọt ngọt của nó thì kể từ lần ăn đầu tiên tôi vẫn mãi không quên

Tôi đứng đó nhìn ông Tàu bán bột chiên với một mơ ước khát khao là có một ông tiên nào đó xuất hiện , dẫn tôi dõng dạc bứơc đến chiếc bàn thấp đặt trên lề đường và sau đó một dĩa bột chiên bốc khói xuất hiện ….Nhưng thực tế là tôi luôn luôn lẳng lặng cuối mặt ôm cặp đi về

Bây giờ đi làm , có tiền … tôi lại ít khi ghé quán bột chiên vì e ngại sự dầu mỡ của nó … Thình thoảng đi ngang qua trường xưa , tôi nhìn lên vỉa hè …. quán bột chiên năm xưa đã biến mất làm tôi cứ ngậm ngùi … ” cho em 1 vé đi tuổi thơ ơi ! ”

– Bột chiên Đạt Thành ( quận 3 ) nằm trên đường Võ Văn Tần đoạn giữa Cách mạng tháng 8 và Nguyễn Thượng Hiền – 15.000/ đĩa
– Bột chiên Nguyễn Văn Đậu ( quận Bình Thạnh ) Trước nằm dưới gốc cây me gần trường Hưng Đạo nay chuyển về ngay ngã ba Nguyễn Văn Đậu – Trần Bình Trọng – giá 12.000đ/ dĩa
– Bột chiên Lê Văn Sỹ ( quận Phú Nhuận ) nằm trên đường Lê Văn Sỹ gần đường rầy xe lửa ( cổng xe lửa số 6 ) – giá : 12.000 đ/ dĩa

 

CƠM GÀ

– Sao hôm nay mày rủ tao về nhà vậy A Hoà ?
– Hehehe …. có món ngon vật lạ phải rủ mày chứ ..Hôm nay má tao nấu cơm gà…
– Tưởng gì , má tao cũng nấu cơm gà cho tao ăn rồi , có gì lạ đâu …
– Cùi loi heo …. Không ai ở Sài Gòn này nấu ngon bằng má tao đâu …thắng Hoà nói chắc như đinh đóng cột

A Hoà là thằng bạn thân của tôi hồi học cấp II . Ba Má nó là người Hoa , nghe nói là gốc Quảng Đông sang sống ở Việt Nam từ lâu đời . Trong thời kỳ bao cấp , cuộc sống khó khăn , thằng Hoà biết ba má tôi là công nhân viên nên không có điều kiện cho tôi ăn uống đầy đủ trong khi nhà nó thì khá giàu nên nó hay mượn cớ học nhóm rủ tôi qua nhà nó khi má nó nấu những món ngon cho ông nội nó ăn . Đương nhiên chúng tôi cũng được hưởng ké

Hôm đó . má A Hoà nấu cơm gà theo kiểu Quảng Đông . Gà được má nó làm sạch , rồi luộc vừa chín , sau đó đem chặt miếng vừa ăn . Nứơc luộc gà được dùng để nấu cơm nên cơm có màu vàng , và vị ngọt béo của nứơc dùng gà nhìn rất hấp dẫn . Vị giác của một đứa bé phàm ăn như tôi chỉ cảm nhận được món cơm gà mà A Hoà nấu khác với món cơm gà mà má tôi nấu trong các bữa đám giỗ là thịt gà rất mềm , da mỏng ăn không tanh và món tương ăn kèm của má A Hoà làm thì quả thật là vô địch … chua chua , ngọt ngọt và phảng phất chút vị gừng

Tôi chỉ ăn món cơm gà Quảng Đông đó một lần và mặc nhiên công nhận đó là món cơm gà ngon nhất mà tôi từng được thưởng thức trong suốt cuộc đời mình . Đó quả thật là một sự bất công đối với các quán cơm gà của Sài Gòn khi nó tự nhiên bị so sánh với một kí ức tuổi thơ

Cơm gà ở Sài Gòn có quá nhiều phong cách nhưng có vẻ như nó chỉ xuất phát từ hai vùng : Trung Quốc và Quảng Nam . Trung Quốc thì có cơm gà Thượng Hải , cơm gà Hải Nam . Quảng Nam thì có cơm gà Tam Kỳ…

Cơm gà của Trung Quốc lại có 2 trường phái : gà luộc và gà xối mỡ .
Cơm gà Tam Kỳ thì có khác khi cơm được nấu với nứơc dùng gà rồi được dọn cùng thịt gà xé nhỏ trộn chung với rau răm , hành tây , carot , đậu cove hấp chín ….

Đột ngột không chia tay , không từ giã A Hoà mất tích năm tôi bứơc vào lớp 9 . Mãi sau này tôi mới biết ba má nó dẫn nó đi vượt biên ….

Món cơm gà tuyệt vời đó …tôi chỉ được ăn đúng 1 lần

– Cơm gà Đông Nguyên : ( quận 5 ) 89 Châu Văn Liêm . Cơm gà luộc – giá 25.000 – 30.000/ phần
– Cơm gà Hồng Phát ( quận Phú Nhuận ) 475 Hoàng Văn Thụ . Cơm gà luộc – giá 22.000 – 25.000 /phần
– Cơm gà Hồng Xương ( quận Phú Nhuận ) nằm trên đường Lê Văn Sỹ , gần ngã 3 Lê Văn Sỹ – Huỳnh Văn Bánh – Cơm gà luộc
– Cơm gà Tân Mãn Ký ( quận 5 ) – 4 Nguyễn Duy Dương – cơm gà luộc
– Cơm gà xối mỡ Lão Hương Thôn ( quận 5 ) : Nằm ngay ngã tư Ngô Quyền – Trần Hưng Đạo . Đây là quán cơm gà xối mỡ ngon nhất Sài Gòn khi gà được chiên đến giòn rụm tuy rằng quán rất dơ . Giá 25.000đ/ phần
– Cơm gà xối mỡ Bà Hạt ( quận 10 ) nằm trên đường Bà Hạt giữa 2 đường Nguyễn Tiểu La và Ngô Quyền – Ăn được : giá 14.000 – 20.000đ/ phần
– Cơm gà xối mỡ Su Su ( quận 3 ) đầu đường Tú Xương – ăn được
– Cơm gà Tam Kỳ ( quận Phú Nhuận ) được bán trong quán TAM trên đường Hồ Văn Huê gần chung cư Hồ Văn Huê – giá khoảng 25.000đ/ phần .
– Cơm gà Tam Kỳ – 33 Bàu Cát – Tân bình

 

XÔI

Má tôi kể lúc má tôi còn con gái thì bà đã bán xôi nơi góc ngã tư Lê Thánh Tôn – Pasteur đó rồi . Từ miền Bắc , 1954 bà di cư vào Nam với một đàn con dại và gánh xôi là phương cách mưu sinh để bà và đám con thơ dại tồn tại giữa Sài Gòn hoa lệ

Bà chỉ nấu 3 loại xôi là xôi đậu phụng , xôi đậu xanh và nức tiếng nổi danh là xôi bắp . Phải chọn bắp ngon rồi ngâm với nứơc tro để hộp bắp rời ra , sau đó ” đồ ” ( một dạng giống hấp chín ) lên cho đến khi hột bắp phồng lên như khi người ta rang bắp . Đậu xanh đãi vỏ , hấp chín , giã nhuyễn . Hành tím xắt nhỏ rồi phi vàng với dầu để cho vào xôi . Một dĩa xôi bắp nhỏ nhắn nhưng nhìn nó ta có thể cảm nhận được sự khéo tay của người phụ nữ đảm đang : những hạt bắp tròn trĩnh nằm giấu mình dưới lớp đậu xanh vàng , chút đỏ cánh gián của hành tím và thêm một chút đường đủ sức làm cho món ăn sáng dành cho dân lao động trở nên hấp dẫn lạ lùng

Đã gần 40 năm trôi qua , bao nhiêu đổi thay đã diễn ra nơi góc đường bà đã ngồi bán , gạch lát vỉa hè cũng đã mấy lượt thay nhưng bà vẫn ngồi đấy . Lưng đã còng , mắt hơi mờ , tay chân đã có vẻ chậm chạp nhưng cách bà chăm chút cho từng dĩa xôi vẫn không có gì thay đổi

Tôi rất yêu mỗi sáng chủ nhật khi tôi có thể thoải mái ngồi trên góc đường này trong hơi sương của buổi sớm mai và mơ mộng hay hồi tưởng về những gì đã xảy ra trong cuộc đời mình . Nhìn xe cộ thưa thớt qua lại và tưởng tượng ra những biến cố đã từng xảy ra nơi góc đường quen thuộc trong quá khứ và ngồi nhẩn nha từng hạt bắp trong dĩa xôi được bà chăm chút

Tôi không nói với bà tôi là con của một trong những khách hàng rất quen thụôc với bà vì tôi biết tôi không phải là trường hợp duy nhất . Sẽ có rất nhiều khách quay trở lại gánh xôi của bà cùng với quá khứ và tương lai

– Xôi bắp gánh( quận 1 ) : Góc đường Lê Thánh Tôn _ Pasteur . Chỉ bán buổi sáng – rất ngon – giá 5000 – 6000/ dĩa
– Xôi bắp Nguyễn Trung Trực ( quận 1 ) đối diện với Intershop – gần đường Tạ Thu Thâu : chỉ bán buổi chìêu tối – giá 6000 – 8000 / dĩa
– Xôi gà Bùi Thị Xuân ( quận 1 ) : Là địa chỉ quen thuộc của dân trung học Bùi thị Xuân . nằm trên đường Bùi Thị Xuân , đối diện với siêu thị Copmart – Ngoài xôi gà ở đây còn có món xôi phá lấu khá ngon
– Xôi đậu Cống Quỳnh ( quận 1 ) : chỉ bán buổi tối . Quán nằm ngay bùng binh Cống Quỳnh , Nguyễn Cư Trinh . Xôi đậu xanh có chan nứơc dừa rất thơm ngon – 3000đ/ dĩa . Ở đây cũng có bán các loại chè . Đặc bịêt chè xôi nước rất xuất sắc
– Xôi gà Lê Văn Sỹ ( quận Tân Bình ): Gần ngã tư Lê Văn Sỹ – Phạm Văn Hai , ăn tương đối
– Xôi Khúc Phạm Văn Hai ( qụận Tân Bình ). Đây là một loại xôi đặc biệt gốc Bắc . Xôi bên ngoài , nhân đậu xanh kèm thịt heo ba rọi , rau khúc bên trong , ăn kèm với muối mè . Quán nằm gần ngã tư Phạm Văn Hai – Bùi Thị Xuân – giá : 4000/ viên
– Xôi thập cẩm ĐaKao ( quận 1 ): nằm gần ngã tư Trần Quang Khải – Đinh Tiên Hoàng . Xe bán nhiều loại xôi – giá khá mắc dù chất lượng cũng bình thường
– Xôi gà Hai Bà Trưng ( quận 3 ) . Xe bán xôi gà xé , nằm trên đường Hai Bà Trưng gần nhà thuốc Mỹ Châu . Ăn khá được và chỉ bán đem về
– Xôi thập cẩm Nguyễn Thiện Thuật ( quận 10 ) : nằm trên lối rẽ vào chung cư Nguyễn Thiện Thuật , gần ngã tư Nguyễn Đình Chiểu – Nguyễn Thiện Thuật . Quán chỉ bán buổi sáng , có món xôi bắp dảo khá lạ gồm bắp bào nhuyễn nấu chìn ăn với dừa nạo và muối mè
– Xôi thập cẩm Phan Đình Phùng ( quận Phú Nhuận ): nằm trên đường Phan Đình Phùng ngay lối rẽ vào đường Cô Giang . Xe xôi này chỉ bán buổi tối

 

BÚN THANG , BÚN MỌC

Trong số các bà dì của tôi , người yêu tôi nhất là dì Bảy và người tôi thích nhất trong số các bà dì cũng là dì Bảy . Tôi yêu dì Bảy vì một lẽ rất đơn giản là trong số các bà dì , dì Bảy tôi là người khéo tay nhất , nấu ăn ngon nhất . Vào các ngày chủ nhật , dì Bảy hay kêu tôi về nhà Ngoại và nấu các món ăn mà trong những ngày thường má tôi chưa nấu bao giờ . Kí ức trẻ thơ của tôi lang thang miên man qua khắp các miền ẩm thực nhưng đọng lại khi nhắc đến dì Bảy luôn là món bún Thang . Món mà dì Bảy cho là đạt đến tuyệt đỉnh kungfu trong nghề ẩm thực của dì

Bún thang là món bún xuất phát ở miền Bắc . tại sao gọi là bún Thang thì mặc dù tôi hỏi dì Bảy nhiều lần nhưng dì cũng chẳng biết . Nứơc dùng của món bún này được nấu từ xương gà cho đến ngọt nước . Thịt gà xé nhỏ , chả lụa thái sợi , kèm theo là trứng chiên rồi cũng thái sợi .Nhớ thêm chút mắm tôm khi ăn . Mỗi lần dọn bún cho tôi ăn tôi luôn cảm thấy Dì cẩn thận như đang vẽ một bức tranh . một chút bún được để vào tô , sau đó là một ít thịt gà xé trăng trắng , một ít chả lụa ,một ít trứng tráng và trên cái màu vàng nhẹ nhõm ấy là chút hành , vài cọng ngò xanh xanh…. ” Ngon không con ? ” Dì Bảy hay nhìn tôi với cặp mắt chờ đợi như một thí sinh đang chờ đợi kết quả từ ban giám khảo và luôn cười sung sướng khi thấy tôi húp sùm sụp nước dùng từ tô bún thang ngon tuyệt

1985…. Dì Bảy tôi liều lĩnh vượt biên . Tôi nghe nói người yêu của Dì đã đi trước nên dì lo lắng cũng đi theo sau đó vài tháng và mất tích trên biển ….Má tôi khóc ngất
1988 ..có tin dì Bảy tôi thoát chết và ở trại trên đảo Ludon sau đó dì định cư ở Úc
2003 … Dì Bảy tôi về Việt Nam …. dì lại nấu bún thang cho tôi và cả nhà ăn , lại hồi hộp nhìn tôi hỏi ” còn ngon không con ? ” Tôi nhìn mái tóc điểm sương của dì , tự nhiên nước mắt trào ra trong tiếng nghẹn ngào .. ” Ngon quá dì ơi ! ”

– Bún Thang Cát Tường ( quận 1 ) : Đầu đường Thủ Khoa Huân , nơi tiếp giáp với đường Nguyễn Du – Ăn hơi chán có nhiều bột ngọt – giá 20.000 – 22.000/ tô
– Bún thang Chiều Hà Nội ( quận Tân Bình ) Trên đường Phạm Văn Hai gần bờ kè . Ăn được – giá 20.000 – 22.000/ tô
– Bún mọc Trần Quốc Toản ( quận 3 ) – bán buổi chiều nằm trên đường Trần Quốc Toản đối diện với trường Nguyễn Thị Diệu . Ăn khá ngon – giá 18.000/ tô
– Bún mọc Hà ( quận 3 ) nằm ngay cây xăng Trần Huy Liệu và Lê Văn Sỹ . Ăn được – giá 18.000/ tô
– Bún mọc Nghĩa Phát ( quận Phú Nhuận ) . Đi trên đường Lê Văn Sỹ đến nhà thờ vườn Xoài thì sẽ thấy 1 ngõ hẻm. Quẹo vào đó đi đến cuối đường rồi rẽ tay phải bạn sẽ vào khu Nghĩa Phát nhộn nhịp . Quán bún mọc này chỉ bán buổi sáng ngay tại gameonline Nhật Hạ , ăn rất ngon , giá 15.000/tô
– Bún mọc Như Ý ( quận Tân Bình ) . Nằm trên đường Phạm Văn Hai , nơi giáp với đường Lê Văn Sỹ . Giá 15.000/tô

 

BÁNH CUỐN

Suốt cả năm thứ hai đại học , tôi với con đường Đinh Tiên Hoàng đã thở thành một người bạn thân thiết . Thật lạ lùng vì con đường này không phải là con đường đến trường của tôi . Nó là con đường đến trường của người ta

Cũng đã có lúc tôi ngây ngô , khờ dại theo đuổi những ảo vọng xa vời , dệt bao nhiêu mơ ước hão huyền về một tình cảm đẫm chất văn thơ . Nhưng rồi thực tế như con đường Đinh Tiên Hoàng giữa trưa hè nắng gắt làm tôi choáng váng ….Nhưng rồi tất cả cũng qua ….

Điều đọng lại sau một chuyện tình đơn phương lãng mạn đầy ngu ngốc là tôi bỗng nhiên yêu con đường Đinh Tiên Hoàng với những chiều nhạt nắng , đạp xe lang thang và điểm dừng luôn là quán bánh cuốn Tây Hồ nằm ngay góc ngã tư đường Đinh Tiên Hoàng

Món bánh cuốn chắc chắn là món của người miền Bắc vì ngoại trừ Sài Gòn , tôi ít thấy nó được bán ở một nơi nào khác ở miền Nam

Nguyên liệu chính là bột gạo pha loãng , được tráng một lớp mỏng trên một chiêc nồi đặt biệt . Sau đó được cuốn lại bằng một thanh tre mỏng . Trứơc khi cuốn người ta đặt vào trong đó một lớp nhân . Nhân được làm từ thịt heo , củ sắn , nấm mèo băm nhuyễn , thêm một chút tiêu và được xào chín . Ăn kèm với bánh cuốn là giá hấp chín , rau thơm thái nhỏ và một chút hành phi .
Món bánh cuốn thành công hay không là do bí quyết pha bột của chủ nhân để tạo ra lớp vỏ bánh vừa mỏng nhưng phải dai và thêm vào đó nước mắm phải vừa ăn ….

– Bánh cuốn Tây Hồ ( quận 1 ) : nằm trên đường Đinh Tiên Hoàng gần đường Võ Thị Sáu – bánh nóng rất ngon – giá : 14.000/ dĩa – chả lụa và chả quế tính riêng
– Bánh cuốn Nguyên Hương ( quận 10 ) : Nằm trên đường 3/2 đối diện khách sạn Kì Hoà – giá 16.000 – 18.000 dĩa
– Bánh cuốn Song Mộc ( quận 3 ) : Nằm trên đường Vườn Chuối – đọan gần đường Điện Biên Phủ . Nhân bánh được làm từ chà bông , ăn khá được , quán chỉ bán buổi sáng – giá : 16.000/ dĩa
– Bánh cuốn Hải Nam ( quận 3 ) . Nằm trên đường Cao Thắng , gần rạp Thăng Long
– Bánh cuốn Nguyễn Văn Đậu ( quận Bình Thạnh ) : nằm trứơc cổng trường Phan Đăng Lưu – quán bình dân nhưng ăn khá được – giá : 10.000 – 12.000/ dĩa – chỉ bán buổi sáng
– Bánh cuốn Hoàng Văn Thụ ( quận Phú Nhuận ) : nằm gần toà soạn báo Tuổi Trẻ . Quán náy buổi sáng có món bánh mì cuốn thịt băm chiên khá ngon – giá : 16.000/ dĩa

Ngoài ra còn có một biến tấu khác là bánh ướt ( giống như một loại bánh cuốn không nhân )

– Bánh ướt Nguyễn Trọng Tuyển (Quận Phú Nhuận ) : chỉ bán buổi sáng – nằm đầu đường Nguyễn Trọng Tuyển giáp với Phan Đình Phùng – nước mắm ở đây khá ngon – giá : 11.000/ dĩa
– Bánh ướt Phan Văn Trị – (quận 5) – đầu đường Phan Văn Trị – Nguyễn Văn Cừ – địa chỉ quen thụôc của dân Sư Phạm và tự nhiên – giá 5000 dĩa
– Bánh ướt chung cư Nguyễn Thiện Thuật ( quận 10 ) : Nằm trong khu chung cư Nguyễn Thiện Thuật – chỉ bán buổi sáng kh1 đông khách – giá : 5000/ dĩa

 

HỦ TIẾU NAM VANG

Rất ít người biết Nam Vang là phiên âm tiếng Việt của Phnom Penh – thủ đô của vương quốc Cambodia nên khi hỏi xuất xứ của món này còn rất mơ mơ hồ hồ

1970 : Lon Nol , được Mỹ hỗ trợ đã làm đảo chánh lật đổ chính quyền Shihanouk và thiết lập chính quyền thân Mỹ . Sau đó Lon Nol phát động chiến dịch ” Cap Duon ” bật đèn xanh cho việc tàn sát người Việt tại Cambodia . Người Việt ở Cambodia , đặc biệt là tại thủ đô Phnom Penh hốt hoảng khi bị một số phần tử quá khá khích đập phá nhà cửa , chặt đầu , cướp tài sản nên phải bỏ chạy về Sài Gòn sinh sống . Để mưu sinh , một số người mang món đặc sản của Cambodia ra bán và món hủ tiếu Nam Vang bắt đầu có mặt tại Sài Gòn

Tôi chưa được ăn món hủ tiếu ở Nam Vang chính gốc nên chẳng biết để so sánh nhưng tôi hồ nghi rằng cũng giống như tất cả những món ăn khác khi du nhập vào Sài Gòn , hủ tiếu Nam Vang cũng phải thay đổi cho phù hợp với khẩu vị của dân Sài Gòn

Nứơc dùng được nấu từ xương heo , mực khô , tôm … nên có vị ngọt rất đặc trưng . Sợi hủ tiếu được trụng cùng với chút giá , sau đó được để vào tô cùng với tôm tươi , thịt heo , gan , phèo và đôi khi có cả cua …

Nhìn vào tô hủ tiếu có thể thấy được toàn bộ sản vật của vùng Biển Hồ đang phô bày sự phong phú của nó . Một sự kếp hợp quá hoàn hảo

– Hủ tiếu Liến Húa : Có nhiều chi nhánh ở đường An Dương Vương , Trần Quốc Toản nhưng quán gốc nằm ở đường Võ Văn Tần gần đường Cao Thắng – ăn được nhưng giá rất mắc khoảng 35.000/tô
– Hủ tiếu Trần Bình Trọng ( quận 5 ) nằm trên đường Trần Bình Trọng đọan giữa đường An Dương Vương và Nguyễn Trãi . Nứơc dùng khá ngon ( hơi ngọt 1 chút ) – giá bình dân khoảng 15.000/ tô . vệ sinh kém
– Hủ tiếu Hồ Thị Kỷ ( quận 10 ) . Đến trường Hồ Thị Kỷ quẹo tay phải . Quán chỉ bán vào buổi sáng , dưới gốc cây vú sữa – giá : 15.000/tô
– Hủ tiếu Hoàng ( quận 10 ) : 412 Vĩnh Viễn – giá khoảng 18.000 – 20.000/tô
– Hủ tiếu Quỳnh quận 1 ) : nằm trên đường Nguyễn Trãi – Ăn tạm nhưng chẳng hiểu sao rất đông khách – giá 25.000/tô
– Hủ tiếu Ty Lum : ( quận 5 ) 93 Huỳnh Mẫn Đạt . Nghe đồn ông chủ quán náy từng là đầu bếp cho hoàng gia Cambodia nhưng ăn hủ tiếu ở đây cũng không có mấy ấn tượng ngoài việc tô hủ tiếu hơi bị ít . Ty Lum cũng có các chi nhánh nhượng quyền tại Nguyễn Tri Phương , Lê Văn Sỹ .. giá khoảng 25.000/tô
– Hủ tiếu Hồng Phát ( quận 3 ):389 – 391 Võ Văn Tần – giá mắc ngang ngữa Liến Húa
– Hủ tiếu Hồng Thịnh (quận Bình Thạnh ) : Nằm tên đường Nguyễn Văn Đậu – ăn khá được – giá 25.000/tô
– Hủ tiếu Nguyễn Trọng Tuyển ( Phú Nhuận ) : Nằm trên đường Nguyễn Trong Tuyển đoạn gần đường rầy xe lửa . Quán chỉ bán buổi sáng – giá bình dân : 15.000/ tô

 

BÚN MĂNG

Khỏan thời gian mà tôi cảm thấy đen tối nhất trong cuộc đời mình là những ngày sau khi tốt nghiệp . Lúc ấy sở giáo dục chưa có kiểu phân công như bây giờ . Chúng tôi phải tự cầm giấy chứng nhận tốt nghiệp đi đến các trường để xin . Sau nhiều ngày lang thang khắp các trường ở Sài Gòn , cuối cùng tôi cũng xin được một chỗ dạy ở Thủ Thiêm

Suốt hai năm ở Thủ Thiêm , tôi ít giao thiệp với ai phần vì chán nản trong hội chứng đổ vỡ niềm tin phần vì cũng nhiều người tỏ ra dè dặt với một người “thành phố” như tôi dù rằng Thủ Thiêm cũng chỉ cách trung tâm thành phố 5 phút đi phà . Tôi chỉ nói chuyện và tỏ ra thân thiết với chị Nga .

Chị Nga là trung tâm chú ý của cả trường vì chị dám bỏ chồng , một người đàn ông nát rượu , vũ phu và tự nuôi lấy 2 đứa con . Chị vất vả lắm vì tất cả những ưu tiên trong công việc giảng dạy đều bị cắt hết do cách nhìn cực đoan của những người trong tổ bộ môn . những lúc rảnh rỗi , tôi hay ghé nhà chị , một căn nhà nhỏ kế bên trường để chỉ cho 2 đứa con của chị học thêm . Vào những ngày nghỉ , chẳng biết đi đâu tôi lại chạy qua nhà chị và chị hay nấu những món ăn tuy bình dân nhưng ngon tuyệt vời để đãi tôi . Trong đó , tôi không thể nào quên được món bún măng vì suốt quãng thời gian sau này tôi chưa bao giờ thấy chỗ nào bán món này ngon như chị đã từng nấu

Chắn chắn món này ngon hay dở là do vịt . Vịt chị nấu là vịt mua ở Thủ Thiêm nên thịt rất mềm nhưng chắc chứ không bở . Một lớp mỡ thật mỏng dưới da đủ ta cảm thấy ngon chứ không ngấy . Và cách làm vịt cũng quan trọng không kém vì nếu làm không kĩ thịt vịt sẽ có mùi hôi rất ghê

Tôi không bao giờ quên được tô bún chị mang cho tôi . Nước dùng thật trong , vài cọng măng vàng nâu nằm nhẹ nhõm phía trên , lóang thóang vài nét xanh của hành , ngò và một chút vàng của hành phi . Thịt vịt được sắp đều đặn trên một đĩa bắp cải xắt nhuyễn có chan thêm chút nứơc dấm và không thể không nhắc đến chén nước mắm gừng cay nồng ngon đến mức nó tạo một vết hằn trong cảm giác ẩm thực của tôi ….

Một khỏan thời gian sau đó tình cờ , tôi phát hiện ra ngòai việc dạy ở trường chị đã phải đi giúp việc nhà cho người ta để kiềm tiên nuôi con . Tôi đau đớn và tê dại đi trong một cảm giác bất lực vì không giúp được chị …chị khóc với tôi …nhưng rồi cũng không có gì thay đổi …

Hai năm sau , tôi chạy chọt và xin về được một trường ở gần nhà

Một năm sau đó , không biết nhờ ai mai mối , chị Nga được một người đàn ông ở Mỹ hỏi cưới ….Một năm sau đó chi và các con xuất cảnh…và rồi hạnh phúc cũng mỉm cười với chị khi tôi biết người đàn ông đó rất yêu chị và các con của chị

Có những chiều đi ngang qua bến Bạch Đằng , nhìn qua kia sông tôi luôn để lòng mình chùng lại khi nhớ đến một căn nhà nhỏ , một gương mặt dịu hiền cam chịu ….

– Bún măng Thống Nhất ( quận Gò Vấp ) . nằm trên đường Thống Nhất , qua ngã tư Thống Nhất – Lê Văn Thọ -gần nhà thờ-ăn ngon và rẻ
– Bún măng Bắc Hải ( quận 10 ) : Nằm đầu đường Bắc Hải – Cách mạng Tháng 8
-Bún măng Liên ( quận 10 ) . Đi đường Nguyễn Thiện Thuật khi đến gần đường NTMK sẽ thấy một con đường nhỏ , quẹo tay phải sẽ thấy quán bún măng này
– Bún măng Nguyễn Đình Chính . ( quận Phú Nhuận ) : đi đường Nguyễn Trọng Tuyển khi đến gần đường Phan Đình Phùng sẽ thấy một ngã 3 . Đó là đường Nguyễn Đình Chính . Quẹo vào Nguyễn Đình Chính vài chục mét sẽ thấy . Quán nhỏ nhưng món vịt khá ngon
– Bún măng Trần Hưng Đạo ( quận 1 ) .Nằm trên đường trần Hưng Đạo đọan giữa Hồ Hảo Hớn và Trần Đình Xu . Quán sạch sẽ

 

BÒ VIÊN

Tình yêu đầu đời của tôi bắt đầu hồi tôi học lớp 5 . Ngày ấy nhà tôi ở cổng xe lửa số 6 . Tôi rất yêu căn nhà nhỏ của bố mẹ có cửa hướng ra đường rầy xe lửa . Từ đó , trên căn gác nhỏ của mình tôi luôn nhìn thấy đoàn tàu rầm rập lướt qua trong các buổi sáng tinh sương và mơ mộng đến những phiêu lưu mạo hiểm dù rằng trong thực tế tôi chỉ là một thằng bé nhút nhát ham ăn …

Đầu cổng xe lửa số 6 , trên đường Lê Văn Sỹ ngày nay có một ông già người Tiều bán hủ tiếu bò viên . Bò viên ông tự làm ngon và thơm đến nỗi đôi khi tôi ước ao mình bị bệnh nằm liện giường để má tôi cho tôi ăn bò viên mỗi ngày . Mỗi khi đi học tôi đều đi ngang qua cái xe bò viên và nhìn những viên bò nằm phơi mình trong tủ kính với một cặp mắt khát khao , mong ước . Ông già người Tiều này có một cô cháu gái cũng cỡ tôi . Đó chính là tình yêu của tôi . Chẳng hiểu vì sao giữa bao nhiêu người qua lại nàng lại có thể nhìn thấy được những mơ ứơc thầm kín của tôi và quyết định hy sinh vì tôi . Cứ mỗi lần thấy tôi đi học qua , nàng lại nhìn tôi mỉm cười và may mắn sao nếu không có ông già Tiều ở đó , nàng lấy một que tăm xiên vào đó hai cục bò viên , quét vào tương đen , pha chút tương đỏ rồi chay ù ra đưa cho tôi và tất nhiên tôi chẳng bao giờ từ chối ….

Tôi quả thật là một gã đàn ông bội bạc và chuyên lợi dụng phụ nữ . Trong suốt gần cả 3 năm trời , tôi đã ăn của nàng biết bao nhiêu bò viên mà hoàn toàn không hề biết nàng tên gì … Điều cuối cùng mà tôi đã làm để cám ơn nàng là khi biết nàng phải theo ông về quê ( má tôi nói ) tôi đã vội vã cầm con búp bê của nhỏ em gái chạy sang tặng nàng và cảm thấy xốn xang khi nàng ôm con búp bê cũ đó một cách trìu mến …

Nàng đã giành được một chỗ trong trái tim , luô nhắc tôi phải nhớ đến nàng vì rằng trong thời gian sau này tôi chưa bao giờ tìm thấy được món bò viên nào ngon như ông nội của nàng đã từng làm

– HỦ TIẾU BÒ VIÊN
+ Bò viên Trương Quốc Dung ( quận Phú Nhuận ) . Ngay ngã tư Trương Qúôc Dung – Nguyễn Trọng Tuyển . Ăn được – giá 16.000/tô
+ Bò viên Lê Văn Sỹ quận 3 )Đầu hẻm quẹo vào Karaoke NICE . Ăn ngon : 15.000/ tô
+ Bò viên Lê Đức kế ( quận 1 ) – gần ngã tư Lê Đức Kế – Nguyễn Huệ . Ăn thấy bình thường và giá rất mắc ( 22.000 – 25.000/ tô ) mà sao vẫn đông khách
+ Bò viên Nguyễn Thiện Thuật ( quận 10 ) . Nằm trong hẻm kế bên tiệm cơm Nam Sơn nằm trên đường Nguyễn Thiện Thuật . Ăn cũng tầm thường nhưng không hiểu so có nhiều người khen
+ Bò viên vòng xoay cầu Điện Biên Phủ : Trứơc đây bán ở lề đường Nguyễn Bỉnh Khiêm , gần vòng xoay , nơi dời vào trong hẻm kế đó . Ăn được . giá : 15.000/tô

– BÚN BÒ VIÊN
+ Bún bò viên Vườn chuối . Đi Diện Biên Phủ đến đường Vườn chuối thì quẹo vào , đi đến ngã 3 thứ 2 bên tay trái thì quẹo vào . Bò viên khá ngon , có thêm ớt saté rất tuyệt vời . Giá rẻ : 12.000/tô
+ Bún bò viên Nguyễn Thượng Hiền . Qua ngã tư Nguyễn Thượng Hiền và Võ Văn Tần thì sẽ nhìn thấy quán nhỏ này bên tay phải . An tàm tạm giá : 15.000/tô
+ Bún bò viên Nguyễn Đình Chiểu ( quận 10 ) : Đối diện với đường Vườn Chuối là một con hẻm nhỏ . Đầu hẻm có bán bún bò viên . Ăn tạm : giá 15.000/tô
– CHÁO BÒ VIÊN
+ Cháo bò viên Trần Bình Trọng ( quận 5 ) . Nằm ngay ngã tư TRần Bình Trọng – NGuyễn TRãi …cháo nấu với lòng , huyết và bò viên : giá 8000/ tô

MÌ VỊT TIỀM

Tôi còn nhớ rất rõ lần đầu tiên được ăn món này là trong đám cưới của dì tư . Hồi thập niên 80 , cà Sài Gòn khó khăn hầu như chẳng đám cưới nào tổ chức ở nhà hàng . Đám cưới của dì tư tổ chức ở nhà và đương nhiên má tôi là người nấu chính . Bà đã mất gần cả tuần để nghiên cứu để lên một thực đơn vừa rẻ vừa lạ nhưng thể hiện được tay nghề xuất sắc của bà . Chẳng hiểu sao trong thực đơn đó lại có món mì vịt tiềm . Chắc có lẽ trước đó mấy ngày , ngoại tôi từ Tây Ninh về Sài Gòn có xách theo 10 con vịt . Đó là một chiến công lớn của ngoại vì vào hồi đó việc bà xách 10 con vịt như vậy có thể bị quy kết là buôn lậu gia cầm

Vịt làm sạch và sau đó thường là xẻ làm tư . Bây giờ nhiều nơi chỉ lấy phần đùi của vịt . Sau đó đem tẩm ướt gia vị rồi tiềm với các vị thuốc bắc . Tôi không thể giải thích được tiềm là như thế nào nhưng nhìn cách má tôi làm tôi thấy nó gần như là một cách kho nhưng để trên lửa riu riu lâu hơn cho đến khi thịt vịt gần như rã ra và phần nước có màu đen óng ánh . Một mùi thuốc bắc toả ra dịu nhẹ

Mì vịt tiềm sẽ nấu chung với cải xanh và ăn kèm với đu đủ ngâm chua …

Phải công nhận tay nghề của má tôi quá ư xuất sắc . Sau đó nhiều năm , đám cưới dì tư luôn được bà con họ hàng nhắc tới . KHông phải vì cô dâu và chú rể đẹp đẽ gì , hay họ đựơc đón tiếp chu đáo mà vì tại đó họ đã được ăn một món ăn hết sức tuyệt vời …

– Mì vịt tiềm Dìn Chón ( quận Phú Nhuận ) . Nằm trên đường Phan Đình Phùng , Đối diện chợ Phú Nhuận. Ăn được . Giá từ 38.000 – 42.000 /tô . Đu đủ ngâm chua tuyệt vời và ngoài ra còn có món mì gà xối mỡ không chê vào đâu được
– Mì vịt tiềm Lương ký ( quận Bình Thạnh ) . Nằm ở số 1 Ngô Tất Tố . Qua cấu Thị Nghè thì rẽ phải đến cuối đường sẽ gặp . Mì vịt tiềm khá ngon . Giá 45.000/tô
– Mì vịt tiềm Hải ký . 349 – 351 Nguyễn Trãi . Ăn tàm tạm , giá xuất sắc , người khoe sắc …nói chung là mắc
– Mì vịt tiềm Nguyễn Phi Khanh ( quận I ) . Nằm đầu đường Nguyễn Phi Khanh , gần rạp cầu Bông . Chỉ bán buổi tối . giá bình dân
– Mì vịt tiềm Lý Chính Thắng ( quận 3 ) . Nằm trên đường Lý Chính Thắng trước cổng trường trung học đường thuỷ gần công trường dân chủ . Ông chủ bán món này từ xưa , nay là cô con gái tiếp tục sự nghiệp vịt tiềm . Ăn tàm tạm
– Mì vịt tiềm Tuy Lý Vương ( quận 8 ) 163 Tuy Lý Vương , quận 8 . Ăn được . Đến sớm vì sẽ hết sớm
-Mì Vịt tiềm Hoàng Diệu ( quận 4 ) . Số 3 Hoàng Diệu .Quán bán trên 30 năm . Ăn được

 

HỦ TÍU CÁ

Tôi không thích người Hà Nội và nói rộng ra là người Bắc . Mặc dù tôi luôn được học và cố gắng dặn với lòng mình rằng việc phân chia vùng miền là hệ quả của chính sách ” chia để trị ” của Pháp , là xấu xa cần phải tránh nhưng thực tế cuộc sống , những va chạm , những ” cú chơi ” đau điếng khiến tôi nghiệm ra một điều : cần phải tránh xa những người Bắc vì tôi không đủ bản lãnh để sống và làm việc với họ .

Nhưng khi có ai đó , đặc biệt là học trò hỏi tôi rằng ” quê thầy ở đâu ? ” , tôi bao giờ cũng hãnh diện khoe rằng ” Thầy gốc Hà Nội ” thay vì nói là Đà Lạt . Và mỗi khi hãnh diện nói ra điều đó tôi nhớ ông nội tôi da diết .

Ông nội tôi là dân tư sản , nhà ở phố hàng Than , di cư vào Đà Lạt năm 1954 . Cho dù trong bất cứ hoàn cảnh nào , khó khăn đến thế nào , ông luôn toát ra một phong cách lịch lãm , sang trọng khiến cho người ta ngưỡng mộ . Mỗi khi ông cháu tôi bước vào Brodard ăn sáng , khi nhìn tôi ngó nghiêng xung quanh với cặp mắt lạ lẫm , ông hay xoa đầu tôi và nói ” giấy rách phải giữ lấy lề cháu ạ !

Vào thập niên 80 , trong lúc Sài Gòn cơm độn ăn từng bữa , mỗi chủ nhật khi tôi sang chơi với ông , ông luôn gọi chiêc cyclo quen để hai ông cháu dạo phố Sài Gòn và sau khi chán chê , điểm dừng chân luôn là quán hủ tíu cá Nam Lợi ở chợ Cũ , Tôn Thất Đạm .

Quán bán hủ tíu , mì cá , gà và bò kho . Nhưng đặc sắc nhất là món hủ tíu cá . Cá lóc tươi , thật tươi được thái mỏng nhìn lóng lánh màu trắng hồng được xếp vào trong bát và dội nước lèo vào cho chín . Quán dọn ra trên bàn một tô hủ tíu không và người phục vụ sẽ mang chén cá tươi trụng nước lèo đến tận bàn và trút vào tô hủ tíu cho bạn . Nước lèo ngọt và tôi đoan chắc cái ngọt ấy chắc chắn không bao giờ xuất phát từ bột ngọt . Một cách ngọt nhẹ nhàng nhưng quyến rũ đủ sức làm cho kí ức vị giác của bạn nhớ thật lâu .

Tô hủ tíu nhỏ nhắn và mỗi lần thấy tôi nhồm nhoàm ăn , ông nội tôi đều lấy đũa khẽ nhẹ vào đầu tôi để khi tôi ngẩng đầu lên nhìn , ông đều lắc đầu . ” Giấy rách phải giữ lấy lề cháu ạ .. ! ” . Tôi nhìn ông gắp từng sợi hủ tíu , từng miếng cá một cách chậm rãi mà trong lòng rất ngưỡng mộ vì tôi không thể nào nghĩ ra rằng có những lúc người ta không dùng chữ ” ăn ” mà dùng chữ ” thưởng thức ….”

Đã nhiều năm trôi qua , ông tôi đã hóa ra người thiên cổ nhưng sáng chủ nhật nào đẹp trời ,mỗi lần nhớ ông , tôi đều chạy ra Nam Lợi , ngồi trong một góc của cái quán cũ kỹ , kiên nhẫn ngồi đợi , kiên nhẫn gắp từng sợi hủ tíu trăng trắng ….

” … Giấy rách phải giữ lấy lề cháu ạ … ”

Hủ tíu cá Nam Lợi – 43 Tôn Thất Đạm – giá : 30 -40.000/ tô

 

PHỞ TÀU BAY

Lần đầu tiên tôi nghe nói đến từ ” phở ” là năm tôi học lớp 1 .

Tôi thấy dì Tư của tôi , nước mắt lưng tròng … má tôi thì thở dài sườn sượt rồi nói ” Tôi không ngờ dượng ấy cũng là loại chán cơm thèm phở … ”

Tôi không hiểu cái thành ngữ ” chán cơm , thèm phở ” là như thế nào . Tôi chỉ biết có chuyện gì đó làm cho dì Tư của tôi buồn , làm chì dì Tư khóc … và cái đó chắc chắn là cái ” phở ” gì đó . Từ đó tôi không thích phở …

Năm tôi học lớp 5 , tôi bị sốt xuất huyết phải nằm ở bệnh viện Nhi Đồng . Một hôm má tôi bận , kêu dì Tư tôi vào trông tôi . Buổi tối , trong bệnh viện rất buồn , dì Tư ôm tôi vào lòng thì thầm ” Con ráng ngủ đi , mai dì mua phở cho con ăn … ” ” Con không thích ăn phở .. ! ” ” sao vậy ? Phở ngon lắm mà … ” ” Không , con không thích vì Dượng thích ăn phở làm dì buồn ” …

Dì Tư bị hẫng … dì ôm sát tôi vào lòng …” Con à … Con đừng biết nhiều chuyện quá …. lớn lên rồi khổ … ”

Nhưng dì vẫn dẫn tôi đi ăn phở . Buổi sáng hôm sau , khi trời vừa tờ mờ sáng , dì nắm tay tôi dẫn tôi băng ngang qua đường Lý Thái Tổ để bước vào một căn nhà gỗ sơn màu xanh nằm đối diện . Bên ngoài có một cái bảng hiệu có ghi chữ ” Phở tàu bay ” . Lửa rừng rực cháy trong bếp lò . Thỉnh thoảng một người cầm cái xẻng xúc một mớ than đổ vào lò . Than nổ lép bép và bắn ra những tia lửa nhìn rất thích mắt .

Trời tờ mờ sáng nhưng đã có đông người xếp hàng . Dì dẫn tôi đứng vào hàng và sau đó không lâu chúng tôi đã nhận được phần của mình là tô phở bốc khói …Phần thịt bò màu nâu mềm mại nằm phơi mình đầy đặn trong tô phở , nước trong và hành lá xanh xanh tràn ngập tô phở bốc mùi thơm dễ chịu . KHông rau , không giá …nhưng sự ngon ngọt của nước dùng , sự mềm mại của từng thớ thịt bò được hầm vừa đủ đã làm ta nhanh chóng quên đi sự thiếu thốn của những gia vị đi kèm ….

Đó là lần đầu tiên tôi ăn phở và thấy phở ngon ….

Nhiều năm đã trôi qua , mặc cho bao đổi thay cái quán phở Tàu bay ấy vẫn không thay đổi . Vẫn quán đó , nhà đó , bảng hiệu đó … vẫn cái giọng gọi nhão nhoét của người phụ nữ ” Tái … nạm …. xe lửa … ” …mỗi lần ngồi đây vào sáng sớm tôi đều thấy thời gian quay trờ về

Có phải tất cả những người đàn ông đều thấy phở ngon hơn cơm nhà …. ?

Tôi không nghĩ như vậy …KHông phải tất cả các quán phở đều bán phở ngon ….

Phở Tàu Bay – đầu đường Lý Thái Tổ – 3/2 – giá : 27.000 – 30.0000 đồng

 

 

Quỷ ám hay những căn bệnh lạ về “Tâm thần đa nhân cách” ?

Nhiều người có những hành vi kỳ lạ, liệu họ bị mắc căn bệnh khó lý giải hay bị ma quỷ ám? Câu trả lời vẫn còn là bí ẩn.
Có những người mắc căn bệnh không thể lý giải, phải chăng Phần lớn, mọi tôn giáo đều bao gồm cả lòng tin vào sự tồn tại của quỷ dữ. Quỷ được miêu tả như một linh hồn mà không ai có thể nhìn thấy được vì chúng không hề được tạo ra bởi bất cứ một vật chất hữu hình nào.Tuy nhiên, sự thật là học thuyết một thần của tôn giáo đã bác bỏ tất cả mọi sự liên hệ hay đối thoại giữa con người với ma quỷ.
Nhưng mặt khác, dẫn chứng về những người bị quỷ ám lại không hề khó tìm. Một số bệnh lí về thần kinh như tâm thần phân liệt luôn được coi như là bị quỷ ám.
Cơ Đốc giáo và Đạo Hồi đã tìm ra những cách riêng đối với việc chữa trị cho những người bị quỷ ám. Tất nhiên rằng, những người không tin vào ma quỷ sẽ phủ nhận mọi sự tồn tại về sinh vật này, nhưng bài viết của chúng tôi không mang mục đích tranh cãi về vấn đề đó.
1.Anneliese Mitchel

Anneliese Mitchel lúc khỏe mạnh …

Anneliese Mitchel là một phụ nữ Đức, người đã khẳng định rằng cô bị quỷ ám. Mitchel lớn lên trong một gia đình theo đạo Thiên Chúa. Dấu hiệu đáng chú ý đầu tiên của cô về việc bị quỷ ám xuất hiện khi cô 16 tuổi. Lúc đó, Mitchel bỗng dưng bị mắc chứng động kinh và xuất hiện những ảo giác.
Sau một vài những liệu pháp chữa trị bằng thuốc thông thường mà không hề đem lại bất cứ một kết quả nào. Cô được điều trị bởi những giám mục tại địa phương, họ sử dụng những cách thức của đạo Thiên Chúa để giúp cô thoát khỏi quỷ dữ.

Click here to view the original image of 450x335px.
… và khi được cho là bị quỷ ám

Nhưng thật không may, những lần xua đuổi tà ma của họ không mấy thành công, và Mitchel đã chết trong khi ngủ khi cô chỉ mới ở tuổi 23.Chính quyền địa phương kết luận về nguyên nhân cái chết của cô là do bệnh tật và bị mất nước vì Mitchel đã không hề ăn gì suốt 1tháng trước khi qua đời.
2.George Lutkins

Click here to view the original image of 450x282px.

George Lutkins là một người đàn ông sinh sống ở Anh. Lutkins được biết đến bởi những hành vi kì lạ mà nguời ta cho rằng nó chỉ có ở những người bị quỷ ám. Anh ta vốn là một thợ may của một ngôi làng nhỏ ở Mendip, Yatton. Một trong những người hàng xóm của Lutkins đã đề nghị vi mục sư trong làng giúp đỡ anh.
Lí do mà người hàng xóm đưa ra là do những hành xử kì quặc của Lutkins. Ông ta kể lại rằng, Lutkins đã hát những bài hát rất lạ với những giọng thay đổi liên hồi, và phần lớn những âm thanh ấy hoàn toàn khác xa so với giọng thật của Lutkins. Anh đã được các bác sĩ kiểm tra nhưng họ không hề phát hiện được bất cứ một căn bệnh nào.
Bản thân Lutkins cho rằng, anh đã bị 7 con quỷ ám và phải cần tới 7 phù thuỷ khác nhau để xua đuổi tà ma cho anh. Một số linh mục, mà trong đó có cả Cha xứ Joseph Easter Brook cũng đã thử chữa trị cho Lutkins vào năm 1778, mọi sự nỗ lực đã mang lại hiệu quả. Vào một buổi tế lễ, thầy tế đã cầu nguyện để van xin quỷ dữ rời khỏi thân xác anh. Điều kì lạ là sau đó, Lutkins đã trở lại bình thường và sống rất hạnh phúc.
3. Robbie Mannheim

Robbie Mannheim cũng là một trong những người bị quỷ ám và anh cũng thật may mắn khi thoát khỏi điều đó. Robbie thú nhận rằng, anh đã thử theo vài trò trên chương trình truyền hình dựa trên cuốn sách của William Peter Blatty, mang tên Trừ Quỷ.
Anh gặp rắc rối với “quỷ dữ” từ khi anh chỉ mới là một cậu bé. Mọi biến cố khởi nguồn từ sau 1 đêm anh ở lại với bà. Suốt đêm đó, anh nghe thấy những tiếng róc rách như nước chảy và bức tranh vẽ chúa Jesus treo trên tường từ từ rung lên.
11 ngày sau sự việc huyền bí mà không ai có thể lí giải nổi ấy là cái chết của người cô vô cùng thân thiết với Robbie. Việc này khiến anh vô cùng choáng váng.
Anh rơi vào tuyệt vọng khi mọi nỗ lực để liên lạc với người cô đã mất đều thất bại. Tuy nhiên, chúng lại mang đến cho anh không ít rắc rối và rồi anh cũng đã bị quỷ ám.
Một số bác sĩ chuyên khoa tâm thần học từ các đại học Y đã kiểm tra cho Robbie nhưng họ cũng chẳng thể giúp gì nhiều. Sau khi, thuốc thang không hề mang lại những chuyển biến tốt đẹp, gia đình Robbie đã chuyển anh sang cho các giáo sĩ cơ đốc giáo.
Đức cha Luthe Miles Schuluze giữ anh lại trong một đêm để theo dõi bệnh tình của anh. Sau đó, ông thông báo với mọi người rằng,anh có rất nhiều những hành vi kì lạ và một trong số đó là khả năng di chuyển đồ đạc trong phòng bằng ý nghĩ của mình.. Anh cũng được nỗ lực cứu chữa bởi đức cha William S.Bowdern với 2 tháng liên tiếp dùng phép chữa bệnh với khoảng 30 buổi tế lễ trước quỷ dữ.
4. Micheal Taylor

Click here to view the original image of 450x299px.

Micheal Taylor là một người đàn ông đến từ Ossett, vương quốc Anh cũng là một trong những dẫn chứng khi Micheal đã dính dáng đến ma quỷ và khiến mọi người kết luận rằng anh đã bị quỷ ám. Micheal là thành viên trong hội Tình bằng hữu của các tín đồ Cơ đốc giáo tại địa phương. Hành vi kì lạ đầu tiên của Micheal là việc anh chống lại hội trưởng, cô Marie Robinson.
Micheal chỉ trích và phản bác mọi lời cô nói nhưng sau đó anh lại thừa nhận rằng dường như anh cảm nhận được sự độc ác trong anh.
Hành động của Micheal ngày càng một trở nên tồi tệ, người giám mục tại Ossett đã quyết định chữa trị cho anh cùng với sự giúp đỡ của các linh mục và cha xứ khác. Họ chẳng nhận lại được kết quả khả quan nào cho dù đã cố gắng dùng rất nhiều phương cách của Cơ đốc giáo.
Trong lần tế lễ cuối cùng, vị linh mục đã kiệt sức. Vì vậy, họ để Micheal về nhà. Chẳng bao lâu sau, Micheal đã sát hại vợ mình và con chó của anh ta. Micheal cũng được tìm thấy trong tình trạng người phủ đầy máu và không hề mặc quần áo.
5.Clara Germana Cele

Clara Germana Cele là một phụ nữ trẻ ở Nam Phi, người đã bị quỷ ám vào năm 1906 sau khi làm một bản giao ước với quỷ Satan. Cô đã thú nhận sự thật này tại buổi xưng tội với cha xứ Honer Eramus. Trong suốt thời gian bị quỷ ám, Clara nói được những ngôn ngữ mà cô chưa từng biết tới. Không chỉ thế, Clara còn có những tiếng kêu rất kì lạ khiến những người chứng kiến mọi hành động của cô phải ghê rợn.
Clara tạo ra những âm thanh không hề giống với bất cứ ngôn ngữ hay tiếng kêu của loài động vật nào. Một vài người sau khi nhìn thấy những hành động kì lạ của Clara đã xác nhận rằng, Clara được tìm thấy khi đang bay bằng một năng lực siêu nhiên nào đó mà chúng ta chưa hề biết được.
Sau khi hai vị linh mục cố gắng sử dụng mọi phương cách trừ tà ma cho Clara, người ta nghĩ rằng cô đã trở lại bình thường.
Trong suốt thời gian hành động như bị quỷ ám,Clara vô cùng bạo lực và trong một lần phản kháng dữ dội, Clara đã cướp lấy quyển Kinh thánh từ tay vị linh mục và làm ông ấy tắt thở.
Những dẫn chứng thuyết phục về những người bị quỷ ám và chúng sẽ nhắc nhở bạn rằng, đừng bao giờ chơi đùa với quỷ Satan và những thế lực tâm linh, bởi sẽ chẳng bao giờ mang lại điều tốt đẹp cho dù hiện nay một số chương trình truyền hình có mang việc này ra như một trò đùa để mua vui.
Nếu bạn muốn tránh xa khỏi những bất trắc đừng thử bất cứ nghi thức của Quỷ Satan hay đùa giỡn với cái chết và ma quỷ. Vì đó có thể là nguyên nhân để bạn vướng vào những rắc rối mà không ai có thể lường trước được hậu quả.

 

Hiện tượng người bị “ma nhập”???

Một chàng thanh niên khoẻ mạnh bỗng nói giọng ẻo lả, lúc khóc lúc cười, bụng trương phình lên.

Chuyện ma quỷ trước nay cả thế giới đều nhắc đến rất nhiều và ai cũng đã từng thấy, song là trên… màn ảnh, những bộ phim kinh dị. Đây đó trên đất nước ta vẫn có người kể đã từng nhìn thấy ma(?!). Hồi đi viết bài ‘Chuyện lạ về những ngôi mộ bạc tỉ’, tác giả cũng được nghe anh Trần Văn Khá, người trông ngôi mộ trị giá 2 tỉ ở Hải Dương, sống chết khẳng định rằng anh đã gặp ma. Theo những người trong họ Vũ và cả anh Khá thì nguyên nhân là vì anh đã đào phá ngôi mộ cổ hợp chất của tổ mẫu họ Vũ đã khuất cách nay 1.200 năm. Suốt 3 tháng 10 ngày, đêm nào bà Nguyễn Thị Đức cũng hiện hình đứng ở đầu giường đòi anh Khá trả lại ‘nhà’ cho bà. Thậm chí, anh bỏ vào Bình Dương, ma vẫn đi theo. Kết cục cho những đêm mất ngủ vì gặp ma, anh Khá bị mất trí. Sau khi gia đình xây mộ cẩn thận lại cho bà Đức, ma mới thôi hành hạ.

Những câu chuyện gặp ma mà người đời kể kiểu như trên tác giả đã nghe nhiều và chắc mỗi người chúng ta đều cũng đã được nghe, nên tác giả không tin, nhưng quả thực, chính tác giả đã được nhiều lần tận mắt nhìn thấy ‘ma chửa’ qua cuốn băng video của các nhà khoa học ở Liên hiệp Khoa học tin học ứng dụng. Người thanh niên tên H mà các nhà khoa học ghi hình thỉnh thoảng lại bị ‘ma chửa’ nhập vào khiến mặt mũi đỏ gay đỏ gắt, nói giọng con gái ẻo lả, cứ lúc khóc lúc cười khanh khách. Đặc biệt, cái bụng tự nhiên trương phình lên như người chửa 8 tháng (?!). Mỗi lần ma nhập, anh thanh niên này phải cởi ngay quần áo kẻo bụng phình lên đứt hết cúc và đau đớn không chịu nổi. Nhiều lần các nhà khoa học đã dùng máy móc hiện đại để chụp chiếu, siêu âm phần bụng đột nhiên trương phình của anh ta, song vẫn không phát hiện ra nguyên nhân do đâu. Khi ‘ma nhập’, các nhà khoa học và gia đình đưa anh ta đi viện, song cứ đến viện là bụng liền xẹp đi, cơ thể trở về trạng thái bình thường. Các bác sĩ cũng khám và siêu âm các kiểu, song không phát hiện anh H. có bệnh gì, thần kinh cũng hoàn toàn bình thường. Khi các nhà khoa học sử dụng phương pháp dân gian là dùng roi dâu vụt vào cơ thể anh ta, thì tự nhiên ‘con ma’ thoát ra ngoài, và cái bụng anh dần dần xẹp xuống (?!). Không biết có tin nổi chuyện này hay không, nhưng quả thực đoạn băng tôi xem là hoàn toàn có thật. Việc thỉnh thoảng anh thanh niên nọ bị như thế đã diễn ra mấy năm nay, các nhà khoa học ở Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng đã bỏ khá nhiều công sức nghiên cứu, song vẫn chưa tìm ra lời giải đáp thuyết phục cho hiện tượng trên nên vẫn chưa dám công bố kết quả, chưa cho tiết lộ thân phận người thanh niên tên H. Người đời thì cho rằng, đó là hiện tượng ‘ma’ nhập.

Vừa mới đây thôi, các nhà khoa học ở Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng lại tiến hành nghiên cứu một hiện tượng ‘ma nhập’ hết sức kỳ dị. Cô gái này tên Nguyễn Thị K., người Hà Nội, khá xinh đẹp. Khi cô H. chuẩn bị làm đám cưới với người mình yêu thì có một ‘con ma’ nam giới nhập vào cô rồi nhất định không cho cô… lấy chồng. Mỗi khi ‘ma nhập’ cô gái nói giọng đàn ông và van xin bố mẹ cô gái cho cô được lấy anh ta, tức là ‘con ma’. Những lúc như thế, thân nhiệt của cô gái này lại giảm đột ngột, cơ thể lạnh ngắt, gia đình phải cấp tốc trói cô lại rồi chở đến Liên hiệp Khoa học công nghệ tin học ứng dụng để nhờ các nhà ngoại cảm giải quyết giúp. Sau khi có các biện pháp can thiệp của nhà ngoại cảm thì con ma mới thoát ra ngoài và cô gái mới lại trở lại bình thường.

Kate là gái 100%. Cả bố mẹ, gia đình và những người biết cô đều khẳng định như vậy. Thậm chí cô đã có bạn trai được hơn 1 năm. Vậy mà một ngày kia, Kate khăng khăng phản đối khi có ai gọi và coi cô là phụ nữ. Cô tuyên bố mình là một chàng trai da đen và đeo đuổi một cô gái cùng làm.

Ban đầu, mọi người tưởng Kate bị đồng tính, nhưng lâu dần họ hiểu ra là không phải như vậy, bởi cô không dùng bất cứ một thứ trang phục phụ nữ nào và kiên quyết không chấp nhận chuyện mình… có kinh hằng tháng. Kate còn đau khổ nghĩ rằng mối tình với cô gái kia không được chấp nhận chỉ vì mình là một người đàn ông da đen… Người nhà cho rằng Kate bị ma ám.

‘Ma nhập’ là do chứng rối loạn đa nhân cách

Các nhà khoa học cho rằng những người có hiện tượng như trên không phải bị ‘ma nhập’ như dân gian gán cho mà thực chất họ bị chứng rối loạn đa nhân cách (Multi Personality Disorder – MPD).

Các nhà khoa học giải thích, hiện tượng ‘ma nhập’ là do
chứng rối loạn đa nhân cách gây ra

Theo các nhà y khoa, bệnh nhân MPD phải chịu những diễn biến tâm lý hết sức phức tạp. Họ bị hai hay nhiều nhân cách thay nhau kiểm soát và chi phối, thậm chí có người có cùng lúc tới 37 nhân cách khác nhau. Cá biệt có những người bị giằng xé cùng một lúc bởi hai nhân cách hoàn toàn trái ngược. Các nhà khoa học cho rằng, con người ngay từ khi sinh ra đã mang trong mình nhiều ‘mầm nhân cách’ khác nhau, giống như mang nhiều hạt giống. Hạt giống nào phù hợp với cơ thể, điều kiện sống và giáo dục thì sẽ phát triển trở thành nhân cách của con người. Khi ấy, họ ‘bỏ quên’ các nhân cách khác kém hoặc không phát triển.

Tuy có quá trình ‘chọn lọc tự nhiên’ như vậy nhưng những mầm nhân cách kia không bị mất đi hoàn toàn mà nấp ở đâu đó trong tiềm thức. Dưới một tác nhân nào đó, các nhân cách còn lại kia trỗi dậy, kiểm soát và đưa người ta vào chứng MPD.

Tuy nhiên, vẫn còn nhiều hiện tượng kỳ lạ xảy ra xung quanh việc mà người ta gọi là ‘ma nhập’ như trường hợp người thanh niên tên H đột nhiên bụng trương phình lên giống như người đang mang bầu…cho đến nay các nhà khoa học vẫn chưa thể giải thích được, hiện tượng này vô cùng kỳ bí và để tìm ra câu trả lời chắc còn tốn rất nhiều mồ hôi công sức của các nhà khoa học.

 

 

Hiện tượng ma nhập trong mắt nhà khoa học

Nhà có hai chị em gái. Do xinh xắn và học giỏi nên cô em được cưng chiều hơn, khiến cô chị xem mình bị bỏ rơi. Một ngày, cô chị bị hồn ma thanh niên “nhập” vào người. Cô ngồi vắt chân chữ ngũ, thở khói thuốc thành vòng, và bằng giọng đàn ông mắng cô em và lũ trẻ hàng xóm, những kẻ vẫn thường bắt nạt cô.

Rồi gia đình tổ chức cúng lễ “trừ tà”. Khi trở lại bình thường, vị thế của cô trong gia đình được cải thiện rõ rệt.

Mọi nền văn hóa đều có nhu cầu giải thích những hành vi và cảm xúc lạ thường như trên, khi cho rằng chúng là hệ quả của “ma nhập”. Người bị ma nhập cảm thấy dường như có một “thực thể vô hình” nào đó xâm chiếm thể xác và tâm hồn, điều khiển mọi hành động và lời nói, và họ thì không có cách nào cưỡng lại được.

Ma nhập là niềm tin xuất hiện từ quan niệm vạn vật hữu linh có từ thời xa xưa, khi cho rằng mọi thực thể trong vũ trụ, dù là con người, động thực vật hay ngọn núi, con sông – đều có linh hồn điều khiển hành vi. Và một linh hồn mạnh mẽ hơn sẽ có khả năng “nhập” và điều khiển một linh hồn yếu ớt. Một số nhà dân tộc học cho rằng, vạn vật hữu linh và quan niệm ma nhập có vai trò gắn kết các cá nhân trong một nhóm xã hội, khi sự chia sẻ niềm tin siêu hình đóng vai trò chất keo kết nối, đồng thời tạo ra mối lo sợ có lợi cho đạo đức xã hội. Ở mức cá thể, giới tâm lý học xem ma nhập là ví dụ điển hình của trạng thái ý thức phân ly. Nó có thể xuất hiện do sự kết hợp giữa các cảm xúc mạnh, điều kiện xã hội, ý muốn cá nhân, sự ức chế kéo dài và những hoạt động bất lợi của não dưới ảnh hưởng của một kích thích lặp kéo dài. Và một thay đổi đột ngột, dường như ma quái xuất hiện ở cảm giác, trí nhớ, cảm xúc, động cơ, cũng như ở hành vi tự điều khiển và cách cảm nhận thế giới bên ngoài.

Các nhà tâm thần có xu hướng xem ma nhập là hệ quả của những ức chế thể chất và tinh thần quá mức và kéo dài. Nó tạo ra một cách thức chấp nhận được về mặt xã hội để xả bớt những ẩn ức tâm lý bên trong. Ở mức vô thức, người “bị nhập” được thôi thúc vì mong muốn được làm giảm nhẹ những bức xúc cá nhân. Tùy theo “khẩu vị văn hóa” đang thắng thế, hiện tượng “nhập” có thể được chấp nhận hay bị cấm đoán. “Quỷ nhập” thường được xem là nguyên nhân của vận xấu, bệnh tật hay bất hạnh. Ngược lại, khi được thiên thần chiếu cố, một người bình thường có thể trở thành nghệ sĩ có tài, có khi tự nhiên vẽ tranh rất đẹp hay làm thơ rất hay.

“Ma nhập” như một sự phân ly

Phần lớn các nhà khoa học xem phân ly nhân cách là lời giải thích tốt nhất cho hàng loạt hiện tượng “nhập”, theo đó phân ly là phá vỡ sự đồng bộ của các hoạt động tinh thần có tính tích hợp cao. Trong trạng thái thông thường, ký ức, tri giác, tư duy, cảm xúc cùng các hoạt động tinh thần và thể chất khác tạo thành một mạng lưới thống nhất giúp ta nhận rõ bản thân và thế giới. Song, một cú sốc thể chất hay tâm lý có thể khiến các tiểu hệ thống phân ly khỏi mạng lưới chung, khiến bản chất tích hợp của hệ ý thức bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Kết quả là hoạt động sinh lý và nhận thức trở nên bất thường.

Cùng với cảm giác bị điều khiển từ bên ngoài, còn thấy những biểu hiện ký ức phân ly, khiến mọi người có xu hướng xem họ đúng là bị “ma nhập”. Một số nhà nghiên cứu cho rằng, sự mất trí nhớ là phản ứng bảo vệ đối với chấn thương, khi thường thấy mất các ký ức đau khổ (như bị lạm dụng đòn roi lúc còn bé), vốn rất khó tiếp nhận ở mức ý thức. Nhiều nhà điều trị dùng rối loạn đa nhân cách, với nhiều biểu hiện bên ngoài giống “ma nhập” để giải thích hiện tượng.

“Ma nhập” và bệnh tâm thần

Từ thời La Mã, động kinh đã được gọi là “bệnh quỷ”, khi người bệnh được xem là “nhập hồn”. Niềm tin cổ xưa về mối liên hệ với hồn quỷ nhập là căn nguyên của thuật ngữ động kinh. Trong tiếng Hy Lạp, động kinh có nghĩa là “chiếm đoạt và bắt đi”. Một số hình thái động kinh rất thích hợp để mô tả hiện tượng “ma nhập”. Tâm thần phân liệt cũng có biểu hiện của trạng thái này.

Cho dù cảm giác và hành vi của nạn nhân giống như bị “nhập”, những tiến bộ mới trong việc nghiên cứu cấu trúc và hoạt động của bộ não đã đưa ra quan điểm khác với niềm tin tôn giáo và huyền bí truyền thống. Theo đó, bản thể là một tập hợp thống nhất các tiểu hệ thống bán tự động đa dạng. Dưới tác động tâm lý và thần kinh nào đó, các tiểu hệ thống có thể mất tính đồng bộ và bắt đầu hành động độc lập, thậm chí trái ngược nhau. Kết quả là nạn nhân thấy bản thân như một thế lực vô hình và mạnh mẽ nào đó xâm chiếm và điều khiển mọi hành vi.

Riêng với cô bé ở đầu bài viết, vấn đề còn đơn giản và rõ ràng hơn nhiều. Cô đã tự nguyện bị “ma nhập” để tìm cách thoát ly và cải thiện cái thực tế không được tốt đẹp cho lắm theo quan điểm của cô. Và dường như cô đã thành công ở một mức độ nào đó.

 

Thực hư hiện tượng bị “ma nhập”?

Hẳn trong cuộc sống chúng ta vẫn thường được nghe câu chuyện ”ma nhập” vào người? Đó có thực sự là câu chuyện có thật hay không? Đây vẫn là câu hỏi chưa có lời giải đáp nào hợp tình, hợp lý. Lần theo câu chuyện mà tôi đã chứng kiến và được nghe kể xin cùng kể cho bạn nghe, tuy nhiên tôi vẫn cho đó là câu chuyện lạ, có thể có thực cũng có thể không thực như lời đồn. Chúng ta hãy cùng nghe và chia sẻ nhé.

Hình ảnh cô gái bị ma nhập 

Ngày cuối năm, trời lạnh cắt da, cắt thịt. Tôi cùng đứa em đi vào chùa Hàng để xem thầy Tùng ”bắt ma” và cũng để xem tôi có ai theo không nên lận đận đường ”tình duyên”. Chả là gì tôi có kể câu chuyện một bác làm cùng gì có con gái đã gần 30 tuổi, có nhiều người theo đuổi mà tới giờ vẫn chưa lấy chồng, hôm rồi đến thầy Tùng, chùa Hàng xem. Thầy phán chị này bị người âm theo nên chặn đường tình duyên, phải cắt. Chùa Hàng vốn nổi tiếng có thầy Tùng chuyên bắt ma, và chỉ xem duy nhất vào chiều Chủ nhật.

Chiều Chủ nhật, tôi có mặt tại chùa Hàng, ngoài cửa chùa vắng khách, chúng tôi mua vội mâm lễ gồm hương, nến, phong bì (tùy tâm mỗi người) rồi đi vào trong chùa. Vào trong tôi mới thấy từ cửa gần trăm người đang đứng xếp hàng từ rất sớm, tôi và đứa em rón rén len vào chỗ ngồi để dễ bề quan sát những cử động của thầy Tùng, phải mất gần nửa tiếng tôi mới chọn cho mình số thứ tự thứ 16. Tôi yên bề với chỗ ngồi  rồi bắt đầu quan sát những bước bắt ma của thầy Tùng.

Trước mặt tôi là viên đá lớn, lấp lánh và phun khói, không màu, không mùi. Kế tiếp đó là viên đá bé hơn được buộc vào sợi dây xích được lắc đi lắc lại trên tay thầy Tùng, cùng với những câu đọc thần chú khó hiểu, sau hai phút người nào không có người âm theo thầy đều lắc đầu rồi đứng dậy cho người kế tiếp. Đến lượt tôi, khi đặt lễ xong, thầy cũng làm giống như mọi người, và tôi cũng không có người âm nào theo.

Câu chuyện ”bắt ma” chẳng có gì thú vị, bởi tôi chẳng thấy có dấu hiệu gì khả quan và đáng quan tâm cả. Ngán ngẩm tôi đứng dậy sau khi thầy kết luận tôi không có người âm theo mình, vừa bước ra khỏi ghế, người kế tiếp vào, tiếng la hét ầm lên làm tôi giật mình, quay lại, một cô gái khoảng ngoài 30 tuổi bên cạnh là bà mẹ và bà gì cùng người nhà đi hộ tống. Cô gái nhìn sắc mặt trắng bệch, xanh rớt, miệng cứ lẩm bẩm liên hồi không ngưng. Thầy Tùng nhìn qua sắc thái rồi kêu ”ma nhập”, cô gái ngồi đối diện với thầy Tùng, đôi mắt trợn trừng lên nhìn như muốn nuốt tươi, nuốt sống. Miệng thỉnh thoảng rú lên cười, nếu theo y học thì tôi có thể khẳng định chị này bị ”thần kinh” phân liệt.

Khi thầy Tùng đưa viên đá nhỏ trước ngực cô gái rồi đọc thần chú, thỉnh thoảng cô gái gào lên, đau đớn. Rồi lịm dần vì mệt, xong đợt lịm dần ấy cô ta gồng mình lên khiến cho hai người phụ nữ đi hộ tống không thể kiểm soát hành động cô gái, những người đàn ông đứng cạnh phải dùng hết sức mới giữ được cô gái.

Các bước bắt ma, hình ảnh blog lao quang thau

Cô gái gào lên ”tại sao ông muốn bắt tôi? Tôi có hại gì ông đâu? Tôi yêu cô ấy… Ông không bắt tôi được đâu”. Nói xong, hắn giơ nắm đấm, rồi chân đạp. Nhưng bị 5 người cùng giữ nên không đạp được vào thầy Tùng.

Tiếng la bắt đầu im lặng, cô gái lịm xuống, thầy bắt đầu lấy viên đá lắc lư liên tục trước mặt, đọc câu lệnh bắt quan quân trói chặt con ma, trục xuất khỏi cô gái kia. Nhưng thất bại, cuộc tranh luận, tiếng la hét vẫn cứ vang lên, cô gái vừa la, vừa hét, đầu lắc nguầy nguậy không ngừng. Trong phút chốc náo loạn hết ngôi chùa…

Tôi đứng ngay cạnh gia đình bị ma nhập để lắng nghe nguyên nhân cô gái bị ma nhập này. Cô gái có tên H năm nay 36 tuổi, có chồng và con đuề huề, dáng người rất nhỏ nhắn. Hai vợ chồng vẫn sống bình thường, bỗng nhiên hôm đó gia đình làm lại nền nhà, sau khi làm xong nền nhà tự nhiên nói nhảm liên tục, la hét rồi suốt ngày cầm gậy đuổi đánh chồng ra khỏi nhà. Thấy cô vợ có hiện tượng lạ như “ma nhập” nên đưa đi thầy Tùng ”bắt ma”. Theo như thầy Tùng nói cô gái bị ma ”tướng Trung Quốc, đã thành tinh, mất liên lạc với họ Mạc, linh hồn quanh quẩn nên khi gặp H, y liền nhập vào, còn mục đích là gì thì chưa rõ lắm, khi thầy Tùng nói sẽ cưới vợ cho hắn, hắn liền đáp ”tôi không cần vợ, tôi ở dưới nhiều vợ lắm rồi. Nhưng tôi chỉ yêu duy nhất em H mà thôi…”

Đây là câu chuyện và là hiện tượng ”ma nhập” mà tôi đươc tận mắt chứng kiến khi đi chùa Hàng, Hải Phòng vào ngày cuối năm. Điều mà tôi tự hỏi, trên đời có ”ma nhập” ư?

Câu chuyện thứ hai mà tôi được biết về cô gái đã 30 tuổi, khi gia đình đi bốc mộ cho cha cô gái. Khi bốc mộ xong, về nhà bắt đầu có những hiện tượng lạ, miệng cứ lảm nhảm liên tục, đầu lắc lư và tay chân vùng vẫy… Ngày đêm la hét, thỉnh thoảng đòi hỏi khác lạ, lúc cô ta đòi ăn xôi rồi ăn liền 2 bát mặc dù ngày thường cô ta không hề thích ăn xôi, sau khi ăn xong lại đòi ăn phở, bởi đã quá lâu chưa ăn. Khi đang ăn dở bát phở, bỗng nhiên hét lên ”tao không cho mày ăn nữa, rồi lấy tay móc hết đồ ăn ra”.

Nhiều thầy cao tay đến bắt và nói cô bị 5 con ma nhập và mới bắt được có 4 con, còn 1 con nữa là ma Trung Quốc, vẫn chưa ra.

Câu chuyện ma nhập được các nhà khoa học đi vào nghiên cứu, ban đầu họ cho rằng đây là hiện tượng ”thần kinh” những áp lực về cuộc sống, tiềm thức khiến cho họ cần phải dùng thế lực siêu nhiên để giảm đi những áp lực ấy hay còn gọi là sự ”rối loạn đa nhân cách”. Tuy nhiên hiện tượng ”ma nhập vẫn còn là đề tài chưa có hồi kết, những hiện tượng ”gọi hồn liệt sĩ ” hay người âm báo mộng vẫn cần nhiều lời giải đáp với con người.

 

 

VÀ THEO PHẬT GIÁO

Thế giới này có 2 phần: Hữu hình và Vô hình…cũng như Vật chất và Phi Vật chất…Phật giáo quan niệm về Ma như thế nào? Chữ Ma do chữ Phạn Mâra mà ra. Tam tạng kinh điển đại thừa Phật giáo định nghĩa chữ Ma (Mâra) là « Quỷ sứ cám dỗ », một thứ « Quỷ tinh ranh » tượng trưng cho những xu hướng tâm thần bấn loạn và lầm lẫn, cản trở con đường tu tập của một hành giả. Ma là một hiện tượng do vọng niệm mà ra.
Kinh Latitavistara, là bộ kinh kể lại cuộc đời của Đức Phật, cho biết Ma Ba Tuần đã từng dùng mọi xảo thuật ma quái để quấy nhiễu và cản trở không cho Vị Phật tương lai là Đức Thích-Ca Mâu-Ni đạt được sự Giác ngộ. Trong đêm trước khi Ngài thành Phật, Ma dẫn ba con ma nữ đến quyến rũ Ngài, lại đưa ma quân đến để ném đá như mưa vào Đức Phật. Tên cầm đầu đòi Đức Phật phải nhường ngai lại cho hắn, vì hắn nhất định bảo rằng không có gì chứng thực Phật đã đạt được Giác ngộ. Phật liền dùng tay phải chạm xuống mặt đất, mặt đất liền bị chấn động và rung chuyển ầm ầm, chứng minh cho sự Giác ngộ đích thực của Ngài. Cả đàn Ma liền biến mất như bị phù phép vậy.
Theo kinh Sutrayana có bốn loại Ma (Tứ ma) là:

1.Skandhamara: đó là thứ ma quái làm cơ sở cho khổ đau và cái chết mà ta phải gánh chịu trong cõi luân hồi. Con ma đó gọi là « con ma gánh chịu cái chết ». Kinh sách tiếng Hán gọi là Ấm ma, Uẩn ma, hay Ngũ chúng ma.
2. Klesamara: bao gồm những dục vọng, ham muốn, thèm khát, xui khiến ta phạm vào những hành vi tiêu cực, tạo ra nghiệp xấu, thu ngắn kiếp nhân sinh, đưa ta vào vòng khổ đau của cõi luân hồi. Đó là « con ma đưa đến cái chết », kinh sách gốc Hán gọi là Phiền não ma.
3. Mrtyumara: đó là sự hủy hoại, cứu cánh tất nhiên của sự sinh, hậu quả của bản chất cấu hợp của mọi hiện tượng, tức là quy luật Vô thường. Con ma này có tên là « con ma vô thường », kinh sách tiếng Hán gọi là Tử ma.
4. Devaputramara: bao gồm những thứ ma làm cho ta đãng trí, phân tâm, xúi dục ta bám víu vào ảo giác bên ngoài làm cản trở sự tu học. Đó là « con ma bấn loạn », kinh sách tiếng Hán gọi là Tha-hoá Tự-tại Thiên tử ma, gọi tắt là Thiên ma, tức thần thánh tay sai của Thiên-hóa Tự tại vương.

Như vậy hiện tượng Ma quỷ mà mọi người thường thấy trong Phật giáo gọi là là Devaputramara.

 

 

 

Căn nhà quỉ ám

Câu chuyện “Căn nhà quỉ ám” sau đây là truyện có thực đã xảy ra tại một căn nhà ở vùng Beverly Hills, California.Elke Sommer là nữ tài tử người Đức 23 tuổi. Cô có một người chồng rất tài hoa làm nghề ký giả tên là Joe Hyams. Năm 1964, khi cô trở thành một tài tử nổi tiếng tại Hoa Lệ Ước thì hai vợ chồng quyết định mua một căn nhà ở vùng Beverly Hills, California.

Ngay đêm đầu mọi người đang ngồi quây quần ngắm ngôi nhà mới để thử xem mình phải trang trí như thế nào, cần phải mua những gì cho phù hợp với phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ v.v… thì bỗng nghe có tiếng động tại phòng ăn. Tiếng động quá mạnh, khiến mọi người đang ngồi không bảo nhau đều bật đứng dậy. Tiếng động đó dường như giống hệt như người xô bàn ghế. Khi mọi người chạy ra phòng ăn, thì quả có thấy ghế bàn bị lệch lạc, song chẳng thấy có bóng dáng người nào. Và không phải chỉ đêm đầu, mà liên tiếp mấy đêm sau cũng nghe thấy có những tiếng động như vậy. Thế là, Joe liền đi mua ngay khẩu súng ngắn 38, ba cái máy ghi âm loại nhỏ xíu, ít dây điện và ba cặp tai mắt điện tử và máy ghi âm ở cửa bếp, cửa phòng ăn và cửa ra vô. Về đến nhà, Joe lấy phấn đánh dấu vị trí của các chân ghế, chân bàn. Đêm hôm ấy, ngay khi nghe thấy những tiếng động quen thuộc trên phòng ăn, Joe lấy súng, rồi lặng lẽ bò lên phòng ăn. Vừa đến cửa phòng này đột nhiên anh hông còn nghe tiếng động nữa. Một tay cầm súng, một tay bật đèn, Joe nhanh chóng lao vào phòng ngay khi đèn vừa sáng. Nhìn quanh phòng ăn Joe không thấy một bóng người hay bất cứ điều gì khả nghi. Tất cả đều gọn gàng, ngăn nắp, ngay cả cácchân ghế, chân bàn vẫn nằn nguyên ở vị trí Joe đã đánh dấu.

Sáng hôm sau, Joe mang ba chiếc máy ghi âm trở lại phòng ngủ và bật từng máy lên nghe. Hai chiếc gắn ở cửa và nhà bếp đều không có bất cứ âm thanh gì lạ. Riêng chiếc gắn trong phòng ăn, Joe nghe rõ ràng âm thanh của tiếng ghế bị xô đẩy trên sàn gỗ một hồi lâu, kế đến là sự yên lặn rợn người rồi tiếng bật công tắc điện, tiếng chân của Joe bước vào phòng ăn. Sau khi Joe đi khỏi một lúc thì tiếng xô ghế bàn lại ào ào trở lại như cũ. Đến khi kiểm lại các máy hình tự động gắn liền với các mắt điện tử, anh cũng không thấy máy chụp được bất cứ hình ảnh nào. Trong những tuần lễ kế tiếp, Joe đã mời kiến trúc sư và thám tử tư đến nhà trình bày sự kiện và yêu cầu họ kiểm tra lại xem nhà một cách kỷ lưởng xem có lối ra vô hay phòng ốc nào bí mật trong nhà hay không. Sau hai ngày tìm kiếm thật kỹ, kiến trúc sư khẳng định tòa nhà đã kiến trúc đúng như họa đồ, Tuyệt không có phòng ốc hay đường hầm bí mật nào. Điều kỳ lạ hơn nữa là có một số khách khứa của hai vợ chồng khi ghé thăm lúc ban ngày cũng như khi nghỉ đêm, mọi người đều đề cập đến những âm thanh lạ và hình ảnh người đàn ông mặc áo đen ba sọc trắng. Cho đến lúc đó, Joe vẫn không tin trong nhà của anh có ma quỉ.
Tuy nhiên, anh cũng nghe theo lời khuyên của vợ thay màn cửa, quét sơn lại phòng ăn và mua bộ bàn ăn mới để “ma quỉ thấy khung cảnh lạ sẽ không bén mảng đến phá đám” như lời nhiều người khuyên nhủ.Quả nhiên, ngay đêm đó tiếng động im bặt trả lại cho căn nhà sự tên tĩnh đầu tiên kề từ khi hai vợ chồng dọn vô. Nhưng chỉ được đúng hai đêm, đến đêm thứ ba, tiếng động kỳ lạ lại vang lên như cũ.Trong hai tuần lễ kế tiếp Joe đã sơn, thay màn cửa và bàn ăn tất cả ba lần nữa. Nhưng lần này hai vợ chồng chỉ được có mỗi một lần yên tĩnh. Sanh đến đêm thứ hai lại ầm ĩ như cũ.

Một buổi chiều tháng Mười, trời trở lạnh, ngoài trời mưa lâm râm. Cả nhà gồm hai vợ chồng và bà mẹ của Elke đang ngồi ăn và con chó Hasi cũng đang thưởng thức một mình một chén đề ăn riêng thì bỗng nhiên họ nghe thấy có tiếng cửa mở và tiếng cửa khép thật thong thả. Cả ba người đều nhìn nhau im lặng trong khi con chó Hasi thì ngừng ăn rồi quay ra cửa gầm gừ… Kế đó mọi người nghe thấy có tiếng chân bước cà nhắc lên cầu thang gỗ nghe rõ mồn mộc… rồi đột nhiên im lặng một cách ghê rợn.Khoảng hai phút đồng hồ sau, con chó Hasi rít lên rồi cụp đuôi chạy lại phía Elki. Khi nàng bồng nó lên tay, nó mới quay cửa sổ sủa, cả ba cùng có cảm tưởng rõ ràng có một người vô hình vừa bước vô phòng ăn và thong thả đi xuống chiếc ghế ở cuối của bàn ăn và ngồi xuống.

VÌ BÀN ĂN HÌNH BẦU DỤC VÀ DÀI ĐỦ CHỖ CHO 12 NGƯỜI NGỒI, nên khi bao giờ ăn bao giờ hai vợ chồng và bà mẹ cũng ngồi gọn ở một đầu còn đầu kia để trống. Nghe tiếng chó sủa, thấy vẻ mặt hoảng hốt của vợ và mẹ vợ, Joe bực tức đứng dậy bước thẳng về phía cuối bàn ăn kéo chiếc ghế đổ nghiêng ra sàn. Cả ba người chờ đợi có chuyện lạ xảy ra nhưng tất cả đều bình thường và lạ lùng thay, con chó Hasi cũng im bặt không sủa thêm một tiếng nào. Nhìn xuống chiếc ghế, Joe ngạc nhiên khi thấy mặt ghế ướt sũng nước mưa và một vũng nước lênh láng ngay trên sàn gỗ…Một chiều nọ khi hai vợ chồng về đến nhà, hai con chó của họ bỗng trở chứng nhất định không chịu vô nhà cứ đứng ngoài cổng chỏ mõm vò sủa ầm ĩ, sủa đến khi khản cả tiếng vẫn còn sủa. Thấy vậy,hai vợ chồng đành phải mang hai con chó đi bác sĩ thú y, sau khi khám nghiệm vị bác sĩ này tuyên bố cả hai chú chó đều ở trong trạng thái bình thường.Có người khuyên hai vợ chồng Joe nên mua bộ bàn ăn mới và mua các màn cửa mới treo thay vì những cái cũ, có thể có hơi hám của vong hồn ma còn quấn quít ở đâu đây tìm đến để… đòi lại. Cũng có người khuyên Joe là phải sơn phết toàn diện ngôi nhà, làm như thể nhà mới vị chi là các hồn ma ấy sẽ bỏ đi nơi khác. Joe làm theo chỉ trong một ngày.

Quả nhiên, ngay đêm đó tiếng động của ma gây nên không còn nữa,trả lại sự yên tĩnh đầu tiên kể từ ngày hai vợ chồng Joe dọn đến ở. Nhưng… chỉ được đúng chỉ hai đêm, đến đêm thứ ba, tiếng động kỳ lạ lại vang lên như cũ. Lần này còn có vẻ dữ dội hơn. Đêm ấy trời mưa như cầm chỉnh, tiếng sấm sét liên tục vang lên. Gió càng lúc càng thổi mạnh làm lay động cả đồ đạc treo trong nhà. Joe khép kín cửa lại. Nhưng lạ lùng thay gió không biết từ khe nào mà cứ lồng vào liên tục. Đèn điện trong nhà bỗng tắt ngấm. Joe phải chạy kiếm trong bóng đêm tìm đèn cầy và máy quẹt thắp lên. Khi ánh nến vừa tỏa sáng thì… họ đều trông thấy rõ ràng một người đàn ông đứng bên ngoài cửa sổ nhìn vào. Và không bao lâu bóng người đàn ông lạ đó biến mất. Cả ba quay lại nhìn nhau và đều xác nhận cùng một hình ảnh giống hệt như nhau. Tất nhiên, đây không phải là ảo giác vì cả ba đều mô tả giống hệt hình dáng, lối ăn mặc luôn cả nét mặt của “người ma” đó. Ngay sau đó Joe lấy đèn bấm lại gần khung cửa sổ tìm kiếm thì nhận ra cửa sổ vẫn đóng chặt. Bên ngoài mưa vẫn như trút và gió vẫn gào thét, cây cối vẫn vật vã từng hồi không ngớt. Tuy nhiên, không thấy có bóng dáng của ai bên ngoài. Điều lạ lùng là ngay dưới cửa sổ, trên sàng gỗ bóng loáng còn nguyên một vũng nước mưa không hiểu từ đâu chảy vào?!

Nhìn lên trần, Joe thấy trần khô ráo. Đưa tay sờ vào khung sổ, vào tường, anh không tìm thấy một dấu hiệu gì chứng tỏ có nước hắt vô hay thấm vô. Là người can đảm, có nghị lực, không hề biết sợ hãi là gì nên Joe vội khoác áo mưa, lấy dù, rồi mở cửa đi ra ngoài. Trong thâm tâm lúc đó, anh đinh ninh người đàn ông lạ mặt mà ba người thấy chỉ là một người bình thường đứng bên ngoài cửa sổ rình mò một chuyện gì đó chứ không thể nào có chuyện ma quái trên cõi đời này. Tự tin như vậy nên khi đến bên cửa sổ, Joe có ý định dùng đèn bấm tìm kiếm thật kỷ dấu vết người đàn ông để lại. Nhưng khi rọi đèn đến vùng đất dưới cửa sổ, Joe bàng hoàng ngạc nhiên khi thấy đó là một vùng đất cát xốp trải rộng cả khu gần chục thước vuông. Tất cả đều nguyên vẹn dưới làn nước mưa, tuyệt nhiên không hề thấy bất cứ có dấu chân nào. Sau sự kiện kỳ bí này, cả Joe lẫn Elke và bà mẹ vợ đều giật mình và tin rằng, căn nhà họ đang ở chắc chắn có chứa đựng một chuyện gì ghê gớm lắm.

Ngay đêm đó Elke đề nghị báo nội vụ cho cảnh sát, còn mẹ của Elke thì đề nghị đi mời thầy pháp về làm phép trừ tà trừ quỉ.Nhưng Joe tin tưởng, dù có chuyện gì xảy ra chăng nữa thì trên dương thế, người sống bao giờ cũng làm chủ nên anh tính cứ chờ xem chuyện thế nào rồi tính sau.Trong những tuần lễ kế tiếp gia đình Joe tiếp tục chứng kiến những hiện tượng lạ lùng như những tiếng thở khò khè như người nghẹn thở thỉnh thoảng vang lên trong đêm. Có người khuyên hai vợ chồng Joe nên tìm sự giúp đở của Hiệp Hội Nghiên Cứu Tâm Thần ASPR (American Society for Psychal Research) Hoa Kỳ tại Los Angeles để nhờ giúp đỡ.

Vợ chồng Joe tìm đến. Sau khi trò chuyện với chuyên viên của Hội hai vợ chồng mới biết, trước đây tại căn nhà họ ở cũng đã xảy ra những chuyện tương tự và hai người chủ cũ đã phải bán vội vàng ngay sau khi dn đến ở không bao lâu.

Theo lời của những người chủ cũ thì họ cũng đã từng bị người đằn ông mặc áo rằn sọc trắng như gia đìng Joe đã thấy. Người này cho biết là người mà gia đình Joe trông thấy mặc áo đen ba sọc trắng nguyên là người chủ đầu tiên của căn nhà nhưng không hiểu sao bỗng nhiên bị mất tích cách đó cả nửa thế kỷ.Sau khi nghe chuyện hai vợ chồng Joe đồng ý để cho Hội cử một chuyên viên nổi tiếng về trừ ma đuổi quỉ đến nhà làm phép. Chuyên viên đó là bà Lotte Von Strahl. Nghi lễ đuổi ma quỉ của bà Lotte rất đơn giản. Bà đến ngồi gọn gàng ở đầu một bàn ăn và mời hai vợ chồng Elke ngồi ở đầu bàn bên kia.

Sau vài phút im lặng nhắm mắt nhập thần, bà Lotte lạnh lùng tuyên bố: “Ồ ! Đúng rồi… tôi thấy nó rồi. Bây giờ thì con quỉ ghê gớm đó đang ngồi cạnh tôi. Vậy tôi xin mời hai ông bà cùng tôi đọc một đoạn kinh cầu nguyện…” Sau khi ba người đọc kinh xong,bà Lotte quay sang bên trịnh trọng tuyên bố, “Nhân danh Thượng Đế, ta ra lệnh cho ngươi rời khỏi căn nhà này ngay từ bây giờ. Hãy để cho những người lương thiện sống yên ổn và từ nay ngươi hãy chấm dứt trò quấy rầy những người sống trong căn nhà này.” Tuyên bố xong, bà Lotte nhắm mắt im lặng một lúc nhập định rồi mở mắt tuyên bố giọng vui mừng, “Ông bà yên trí. Nó cút khỏi căn nhà này rồi. Từ nay trở đi ông bà sẽ sống thoải mái, kho lo sợ điều gì nữa.”Ngay tối hôm đó, hai vợ chồng đóng cổng, khóa cửa sổ và lên giường ngủ thật sớm. Đến chín giờ tối, khi Joe vừa thiu thiu ngủ, bỗng nhiên những tiếng động thường lệ lại nổi lên. Lần này có cả tiếng vật vã, rên rỉ nghe không rõ là của người hay thú.

Sau này, trong một tác phẩm ghi lại những sự kiện xảy ra trong căn nhà ở Beverly Hills, Joe đã phải thú nhận: “Dù không bao giờ tin chuyện ma quỉ, cuối cùng trước những hiện tượng mà chính tôi nhìn thấy, nghe thấy, tôi đành phải tin trong nhà mình ở quả thật có ít nhất là một con quỉ hay một con vật vô hình nào đó đại loại như quỉ”. Nhưng dù đã có phần nào tin có quỉ trong nhà, Joe vẫn nhất định không chịu bán nhà. Joe bướng bỉnh tuyên bố: “Với tôi, người sống còn không làm cho tôi sợ huống chi người chết. Tôi sẽ ở lại căn nhà này cho đến khi nào tôi chết thì thôi.”

Nhưng cuối cùng lòng dũng cảm của Joe bị đánh gục vào buổi sáng hôm ấy. Sáng sớm hôm ấy bỗng dưng có tiếng đấm cửa thật lớn. Joe vội vã với khẩu súng chạy xuống và mở cửa. Không thấy ai, Joe ngạc nhiên chạy ra ngoài coi thì thấy đường vắng ngắt. Khi quay vô, Joe giật mình thấy khói và lửa bốc lên ngùn ngụt từ phòng ăn. Hoảng hốt, Joe chạy vội lên phòng gọi vợ và mẹ vợ. Khi cả ba chạy thoát ra đến ngoài đường thì thần hỏa biến cả căn nhà thành một biển lửa. Hai tuần lễ sau, Joe đành phải ký giấy cho phép địa ốc treo bản bán khoảnh đất còn lại này.

***
Nửa năm sau, người chủ mới cho san bằng những căn nhà còn lại để xây một dinh thự mới to hơn. Khi đào móng xây nhà, người ta phát hiện thấy dưới căn nhà có một căn hầm cao ra rộng gần 100 mét vuông. Ngay giữa hầm có một người đàn ông mặc áo đen ba nẹp trắng , quần sọc, cổ bị treo trong một chiếc thòng lọng, còn chân thì một chăn cặm vào cây sắt đóng sâu dưới sàng xi măng, một chân khác tuy lơ lửng trên không nhưng cũng bị thủng nhiều lổ, máu chảy đần đìa. Đầu của cây cọc sắt tuy không nhọn nhưng có lẽ vì phải chịu đựng cả một thân thể trong một thời gian quá lâu nên cây cọc sắt tầy đầu đã xuyên qua bàn chân để lại trên sàn xi măng một vũng máu khô cứng.

Nhìn cảnh tượng người đàn ông bị treo cổ, người ta đoán được người đàn ông đã phải trải qua một cực hình đầy ghê rợn, nếu không chịu đứng trên cọc sắt thì dây thòng lọng sẽ xiết sâu vào cổ làm cho y nghẹt thở.Điều lạ lùng là không biết người đàn ông đó chết trong bao lâu,nhưng cả người và máu loang lổ đều khô quánh lại. Không thấy người viết tả lại mặt mày và thân thể người đàn ông này có bị rữa nát không? Chỉ thấy ngườii ghi lại câu chuyện này đưa ra câu hỏi: “Phải chăng vì chiếc chân bị dính cọc sắt và cổ bị siết chặt như vậy nên mỗi khi xuất hiện, hồn ma của người đàn ông đều bước đi khập khễnh và hơi thỏ khò khè như người bị bóp cổ?”

Sưu tầm

Thú tản bộ trong thành phố, một nét trầm giữa cuộc sống hòa ca

Kỹ năng bán hàng

1. Kỹ Năng Bán Đồ Cổ
Một anh chàng vào xin việc tại cửa hàng đồ cổ, hỏi sơ qua về tuổi tác và trình độ xong, ông chủ giơ lên một thanh gỗ mục và hỏi:
– Anh nhìn kỹ đi xem đây là cái gì?
– Tăm xỉa răng của hoàng đế La Mã.
– Tốt! Anh có thể bắt đầu làm việc ngay từ bây giờ.

 
2. Kỹ Năng Bán Sách
Mục kết bạn trên báo nọ đăng:
“A.A, nữ 22 tuổi, người mẫu kiêm diễn viên, tài sản 50 triệu đôla, chưa hề lập gia đình, cần tìm một người chồng như nhân vật chính X trong tiểu thuyết Y của nhà văn Z”.
Ngày hôm sau, nửa triệu bản cuốn tiểu thuyết đó được bán hết veo.
3. Kỹ Năng Bán Vải
Chuông điện thoại reo ở cửa hàng vải:
– Alô! Ở cửa hàng của ông có loại vải in các mẫu hoa màu sắc trông vui vui không?
– Có đấy thưa bà, mời bà đến xem! Bà sẽ cười ầm lên ấy chứ!
4. Kỹ Năng Bán Thú Cưng
Anh chàng buôn đồ cổ vào nhà một bác nông dân, thấy cái đĩa cho mèo ăn là đồ gốm đời Thanh. Anh ta rất thích, nhưng nếu gạ mua đĩa sợ người ta biết, bèn hỏi mua con mèo. Chủ nhà đồng ý bán con mèo quý với giá 400 nghìn đồng. Khi anh ta xin cái đĩa cho mèo ăn, thì bác chủ thủng thẳng đáp:
– Nói thật với chú, tôi không thể cho chú cái đĩa này được, nhờ nó mà tôi đã bán được hơn chục con mèo rồi đó.
5. Kỹ Năng Bán…Nước Súc Miệng!
Một du khách trên đường phố New York bị chặn lại mời mua một lọ nước súc miệng với giá 200 đôla.
– Cái gì? Hai trăm đô một lọ nước súc miệng, sao anh không đi ăn cướp đi?! – Ông ta kêu lên.
– Đừng nóng vội, thưa quý ông! Chúng ta còn có thể mặc cả mà. Giảm giá cho ông một nửa, còn một trăm đô nhé! – Người bán hàng nhã nhặn.
Vị du khách lắc đầu, dợm bước đi. Người bán hàng liền mở cặp, lấy ra một chiếc bánh, niềm nở mời:
– Tôi rất lấy làm tiếc vì đã làm mất thời gian của ông. Xin ông vui lòng dùng miếng bánh này, coi như đây là lời tạ lỗi của tôi.
Ông khách cầm lấy chiếc bánh, cắn một miếng rồi nhổ vội ra:
– Bánh gì mà như phân bò thế này?
– Dạ, chính là nó đấy, thưa ông! Bây giờ thì ông sẵn sàng mua nước súc miệng rồi chứ? – Người bán hàng nở nụ cười ma mãnh.

Đặc sản các Tỉnh thành ở Việt nam, Khi đi Du Lịch nhớ tìm mua về làm quà nhé

1. Hưng Yên có đặc sản nhãn lồng, tương bần.
2. Hải Dương có đặc sản vải Thanh Hà, bánh gai Ninh Giang, bánh đậu xanh.
3. Lạng Sơn có đặc sản rau cải xanh, mắc mọc.
4. Quảng Ninh có đặc sản chả mực, rượu sò huyết, gà Tiên Yên, bánh bao Tiên Yên, cà sáy Tiên Yên, rượu nếp ngâm Hoành Bồ, nem chua và canh hà Quảng Yên
5. Thái Bình có đặc sản bánh cáy, canh cá Quỳnh Côi.
6. Hà Nội có đặc sản bánh cốm, ô mai, mơ chùa Hương, hồng xiêm Xuân Đỉnh
7. Hải Phòng có đặc sản ốc xào, bánh đa đỏ, mắm Cát Hải.
8. Bắc Giang có đặc sản bánh đa kế, mỳ Chũ
9. Ninh Bình có đặc sản cơm cháy, thịt dê.
10. Nam Định có đặc sản phở bò, gạo Hải Hậu.
11. Phú Thọ có đặc sản bưởi Đoan Hùng, thịt hoặc cá kho Trám.
12. Hà Giang có đặc sản thắng cố (dân tộc Mông), mèn mén, thịt bò khô Đồng Văn, cháo hầm ấu tầu với chân giò lợn, hồng không hạt, thảo quả muối…
13. Vĩnh Phúc có đặc sản dứa Tam Dương, tương ngô Khả Do.
14. Hòa Bình có đặc sản rượu cần.
15. Cao Bằng có đặc sản hạt dẻ Trùng Khánh, chè đắng, bánh khẩu Sli.
16. Điện Biên có gạo tám thơm Điện Biên.
17. Lai Châu có đặc sản lợn “cắp nách”.
18. Yên Bái có đặc sản lạp cá Mường Lò.
19. Sơn La có đặc sản dưa mèo.
20. Bắc Ninh có đặc sản bánh tẻ (của dân làng Chờ, Yên Phong, Bắc Ninh)
21. Bắc Kạn có đặc sản cam Quang Thuận.
22. Thái Nguyên có đặc sản bánh chưng Bờ Đậu, Trà
23. Tuyên Quang có đặc sản rượu ngô Na Hang
24. Hà Nam có đặc sản chuối ngự Đại Hoàng.
25. Thanh Hóa có đặc sản nem chua.
26. Nghệ An có đặc sản Nhút Thanh Chương (làm từ mít xanh và muối trắng).
27. Hà Tĩnh có đặc sản kẹo cu đơ, bưởi Phúc Trạch.
28. Đà Nẵng có đặc sản thịt heo cuốn bánh tráng.
29. Quảng Nam có đặc sản hoành thánh, cao lầu.
30. Huế có đặc sản cơm hến, bún bò giò heo, bánh khoái.
31. Quảng Trị có đặc sản mít.
32. Quảng Bình có đặc sản khoai deo, mực khô, bánh xèo Quảng Hoà, mắm Lẹp.
33. Quảng Ngãi có đặc sản cá bống sông Trà, kẹo mạch nha, gỏi cá cơm, bánh ít lá gai, mắm Nhum (Nhum sống ở những gành đá ven bờ biển).
34. Trà Vinh có đặc sản dừa sáp (dừa đặc ruột). bánh tét trà cuông
35. Cần Thơ có đặc sản bánh cống, chè bưởi.
36. Đồng Tháp có đặc sản bông điên điển. gỏi sầu đâu khô cá sạc
37. Cà Mau có đặc sản ba khía Rạch Gốc.
38. Vĩnh Long có đặc sản chôm chôm
39. Tây Ninh có đặc sản mãng cầu Bà Đen , muối Tôm
40. Đồng Nai có đặc sản gỏi cá Biên Hoà. Bưởi
41. Sóc Trăng có đặc sản hột vịt lộn rang me. bánh Pía
42. Kiên Giang có đặc sản khô cá thiều, khô Cá Sặc
43. Bạc Liêu có đặc sản bánh phồng tôm cô Ba.
44. Bà Rịa Vũng Tàu có đặc sản bánh khọt. Canh chua Cá Dứa
45. Ninh Thuận có đặc sản dông bảy món (dông là loại bò sát sống ở những đụn cát nay nắng nóng).
46. Bến Tre có đặc sản bánh tráng sữa ,Nước màu dừa , Kẹo dừa
47. Khánh Hòa có đặc sản yến sào, bún lá cá dầm, nem Ninh Hoà
48. Bình Thuận có đặc sản mực một nắng,  Khô Đuối Ó Sao , trái thanh long
49. Long An có đặc sản lạp xưởng tươi
50. Bình Phước có đặc sản trái điều vùng đất đỏ.
60. Sa Đéc có Nem Lai Nhung
61. AnGiang Châu Đốc có mắm cá linh , Khô cá lóc
62. Bảo Lộc (Lâm Đồng ) Trà (Chè )
63. ĐàLat (Lâm Đồng ) Các loại Hoa Quả,  Mức , Dâu
64 Sài Gòn có Bánh mì Sài Gòn, Bia Sài Gòn.

65. Hậu Giang có Khóm Cầu Đúc

(còn tiếp)

Hồ Xuân Hương nếu thiếu những… ngư ông?

Nếu có ai hỏi tôi thích điều gì nhất về Đà Lạt, tôi sẽ trả lời ngay rằng, đó là hình ảnh của những ngư ông ven hồ Xuân Hương.

 

Ngư ông bên hồ.

Cái thú đi dạo ven hồ của tôi mỗi sáng bao giờ cũng chấm dứt bằng việc ngồi yên hàng giờ để ngắm những chiếc cần câu thả xuống dòng nước mát xanh. Thời gian như ngừng lại, mọi lo âu, phiền muộn, toan tính, bon chen… dường như đã ở đâu đó xa lắc. Tôi thấy mình tan loãng, trong veo, hơi thở cũng dường như chậm lại, chỉ còn một nỗi háo hức rất trẻ thơ khi dõi theo từng động tác của người đàn ông với gương mặt phong trần đang ngồi co ro bên hồ với chiếc cần câu. Hoá ra không chỉ mình tôi, vài du khách cũng dừng chân, ngồi bệt xuống ven hồ, ngắm nhìn chiếc cần câu kể chuyện ngày xưa… Ai mà chẳng có một ngày xưa như thế. Ai mà chẳng có một tuổi thơ. Ai mà chẳng có một nhà quê yên ả và thanh bình. Vậy mà cuộc sống chóng mặt đã cuốn ta đi xa… Và có lẽ chỉ còn ở đây, nơi thiên nhiên chưa rời xa con người, nơi còn chút gió lạnh và sương mai, với những đoá anh đào lác đác, nhắc nhở chúng ta rằng mùa xuân vừa đi qua… mới còn lại những người đàn ông sáng sáng xách cần câu ra bờ hồ, và buổi chiều trở về với vài chú cá chép con ngọt và thơm, đủ để ấm lòng cho cả gia đình trong bữa cơm chiều…

Người đàn ông chậm rãi thả từng con cá vào chiếc giỏ lưới ngâm dưới hồ, chậm rãi móc mồi vào lưỡi câu, khoan thai tung nó ra mặt hồ. Ông làm từng động tác như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng trong tĩnh lặng. Nhưng thiên đường của tôi vừa được mở ra, chợt tắt lịm bởi những tiếng í ới gọi nhau của những ngư ông. Thì ra công an đang tới. Chiếc cần câu mau chóng được thu gọn lại, ngư ông của tôi phóng vù đi, để lại một nỗi hụt hẫng vô biên.

Tôi nhìn kỹ, mới phát hiện ra tấm biển “cấm câu cá” cắm bên hồ. Tự dưng, lòng trào lên một nỗi tiếc. Chính những ngư ông của Đà Lạt mới là sứ giả văn hoá thực nhất, đời nhất, để phả vào du khách cái thảnh thơi giản dị vốn là nét đẹp nhất của đời sống người Đà Lạt. Giá như sáng sáng, du khách có thể buông câu cùng với những ngư ông sẽ hạnh phúc biết chừng nào. Tại sao chính quyền Đà Lạt không nghĩ ra một cách quản lý nào hay hơn, như có thể bán vé, thu phí người đi câu… để có thể giữ mãi nét đẹp tao nhã cần có của một thành phố nên thơ? Hãy giữ nguyên đời sống như chính nó, xem nó như “sản phẩm” du lịch tự nhiên của Đà Lạt chứ không phải những gì anh cố tạo ra.

bài và ảnh: Kim Yến