Hồi giáo


Hồi giáo (tôn giáo của tộc người Hồi) là cách gọi của người Trung Quốc gọi đạo Islam (theo tiếng Ảrập nghĩa là phục tùng theo ý chân chủ) xuất hiện ở bán đảo Ảrập vào khoảng thế kỷ thứ VII. Ảrập Xêut là quê hương của Hồi giáo. Hồi giáo ra đời do hàng loạt nguyên nhân kinh tế, xã hội, tư tưởng gắn liền với sự chuyển biến từ chế độ công xã nguyên thủy sang xã hội có giai cấp của các tộc người vùng Trung cận Đông và yêu cầu thống nhất các bộ lạc trong bán đảo Ảrập thành một nhà nước phong kiến thần quyền do đó cần một tôn giáo độc thần để thay thế những tôn giáo đa thần tồn tại ở đó từ trước.

Sự ra đời và phát triển của Hồi giáo

Sự ra đời của Hồi giáo gắn liền với tên tuổi một người nổi tiếng là giáo chủ Mohammed (Mahomet). Mâohammed (570 – 632) là một người thuộc gia tộc Casimu ở Mecca.

Tục truyền rằng khi Mohammed được 40 tuổi (năm 610) ông một mình vào trong một hang nhỏ ớ núi Xira, ngoại thành Mecca để tu luyện và trầm ngâm suy tưởng. Trong một đêm thánh Allah (Ala – Chân chủ) đã cử thiên sứ Gabrien đến truyền đạt Thần dụ và lần đầu tiên “khải thị” cho ông chân lý của Kinh Coran khiến ông trở thành “Thánh thụ mệnh” và ông tự xưng là đã tiếp thụ sứ mệnh của chân chủ trao cho và bắt đầu truyền đạo. Đầu tiên ông bí mật truyền giáo trong số những bạn bè thân thiết và họ trở thành những tín đồ đầu tiên, về sau sự truyền đạo trở nên công khai, đối tượng mở rọâng tới quần chúng ở Mecca nhưng bị giới quý tộc đả kích và bức hại. Môhamet đã trốn được đến Yathrib (sau đổi thành Madinah – Thành phố tiên tri). Ơû đây ông phát động và tổ chức quần chúng đấu tranh và cuộc cách mạng của ông giành được thắng lợi. Sau đó ông tổ chức vũ trang cho các tín đồ (Muslim) và dùng khẩu hiệu “Chiến đấu vì Allah” và đè bẹp được giới quý tộc ở Mecca.

Cùng với việc mở rộng phạm vi truyền đạo Mohamet còn liên minh với các bộ tộc và dùng sức mạnh buộc các thế lực còn lại phải quy thuận theo Hồi giáo. Có thể nói cuộc cách mạng do Mohammed lãnh đạo là một cuộc cách mạng tôn giáo và cải cách xã hội kết hợp với nhau. Sự ra đời của Hồi giáo đã mở ra một thời kỳ lịch sử mới thống nhất trên bán đảo Ảrập.

Hiện nay trên thế giới có khoảng 900 triệu tín đồ Hồi giáo có mặt ở hơn 50 quốc gia trên khắp các châu lục nhưng tập trung chủ yếu ở các nước Ảrập (trừ Li băng và Ixraen) và chiếm đại đa số ở các nước như Iran, Irắc, Pakistan, Apganistan, Thổ Nhĩ Kỳ… và một số nước vùng Trung Á và cả ở Đông nam Á (chủ yếu ở Inđonesia). Một số quốc gia tự coi mình là quốc gia Hồi giáo. Tuy nhiên Hồi giáo ở các quốc gia khác nhau nên đã phân chia thành các hệ phái khác nhau nhưng về cơ bản không đối lập nhau.

Nội dung cơ bản của Hồi giáo

Giáo lý của Hồi giáo

Đặc điểm giáo lý của Hồi giáo là rất đơn giản nhưng luật lệ và lễ nghi rất phức tạp và nghiêm khắc thậm chí đến mức khắt khe và nhiều khi nó vượt ra khỏi phạm vi tôn giáo và trở thành một chuẩn mực pháp lý của xã hội. Trong Hồi giáo khó thấy ranh giới giữa cái thiêng và cái tục.
Giáo lý cơ bản của Hồi giáo là Kinh Coran (Coran theo nguyên nghĩa tiếng Ảrập là “tụng đọc”) vì đó là những lời nói của Môhamet được ghi lại và những lời này do thánh Allah thông qua thiên sứ Gabrien “khải thị” cho Mohammed. Kinh Coran tổng cộng có 30 quyển, 114 chương hơn 6200 tiết (là những đoạn thơ). Nội dung Kinh Coran vô cùng phong phú đại thể bao gồm những tín ngưỡng cơ bản và chế độ tôn giáo của đạo Hồi và những ghi chép về tình hình xã hội trên bán đảo Ảrập đương thời cùng với những chính sách về chủ trương xã hội, quy phạm luân lý đạo đức… Giáo lý Hồi giáo gồm các điểm cơ bản sau:

+ Allah là đấng tối cao sinh ra trời đất.

+ Allah là đấng tối cao sinh ra muôn loài trong đó có con người.

+ Con người là bình đẳng trước Allah nhưng số phận và tài năng tạo nên sự khác nhau giữa những con người .

+ Số phận con người có tính định mệnh và do Allah sắp đăït.

+ Tín đồ Hồi giáo phải luôn có thái độ đúng: trong cộng đồng (Hồi giáo) thì phải kiên nhẫn chịu đựng, phục tùng Allah, đối với người ngoài thì phải kiên quyết bảo vệ mọi lợi ích của Hồi giáo và phải có tinh thần thánh chiến.

+ Về y lý: khuyên bảo con người phải giữ gìn sức khỏe.

+ Những lời khuyên về đạo lý:

* Tôn thờ thần cao nhất là Allah.
* Sống nhân từ độ lượng.
* Thưởng phạt công minh, trừng phạt chủ yếu đối với kẻ thù.
* Thánh chiến là thiêng liêng và bắt buộc.
* Kiên định và nhẫn nại trong mọi thử thách.
* Tin vào định mệnh và sự công minh của Allah.
* Cấm một số thức ăn: thịt heo, rượu bia và các chất có men. (Heo là con vật gắn với khởi nguyên: phát triển là nhờ chăn nuôi).
* Trung thực.
* Không tham của trộm cắp
* Làm lễ và tuân thủ các nghi lễ Hồi giáo.

Tín ngưỡng Hồi giáo

Xét về niềm tin, tín đồ Hồi giáo tin vào Alah, sứ giả Mohammed, thiên sứ, thiên kinh, hậu thế.

– Tin vào Alah: Đây là một nội dung quan trọng của tín điều cơ bản. Theo Hồi giáo, Alah là vị thần duy nhất trong vũ trụ, tự sinh ra và bất tử. Alah sáng tạo thế giới, và là chúa tể. Hồi giáo không thờ ảnh tượng của Alah vì họ quan niệm Alah toả khắp nơi, không một hình tượng nào đủ để thể hiện Alah.

– Tin vào sứ giả Mohammed: Giáo lý Hồi giáo cho rằng Allah từng cử nhiều sứ giả đến các dân tộc khác nhau trong những thời kỳ nhất định để truyền đạt ngôn luận của Allah cho con người. Có đến 5 sứ giả. Trong đó Mohammed là sứ giả cuối cùng mà Allah chọn lựa. Đây cũng là sứ giả xuất sắc nhất. Chỉ có Mohammed là được nhận những ngôn luận của Allah một cách đầy đủ nhất.

– Tin Thiên kinh: Allah từng trao thiên kinh cho các sứ giả trước Mohammedû, mỗi người một bộ. Nhưng những bộ ấy không đầy đủ, bị thất lạc hoặc bị người đời sau giải thích sai lệch. Chỉ có bộ thiên kinh mà Allah truyền cho Mohammed là bộ kinh điển cuối cùng nhưng đầy đủ nhất. Đó là kinh Coran. Vì vậy, kinh Coran dưới mắt người Hồi giáo làø bộ kinh điển thần thánh duy nhất.

– Tin vào Thiên sứ: Thiên sứ do Allah tạo ra, là một loại linh hồn, vô hình trước con người, không có tính thần. Mỗi thiên sứ có một nhiệm vụ. Trong Thiên sứ cũng có sự phân chia cao thấp. Cao nhất là thiên sứ Gabrien. Con người không phải phủ phục trước thiên sứ.

– Tin vào hậu thế: Sẽ có ngày tận thế. Trong ngày ấy, mọi sinh linh sẽ kết thúc để rồi tất cả sống lại nhận sự phán xét của Allah. Dựa vào hành vi của mỗi người mà Allah quyết định: thiên đường dành cho người thiện, địa ngục là nơi của kẻ ác.
Nghĩa vụ Hồi giáo

Hệ thống nghĩa vụ của tín đồ Hồi giáo rất rộng và chi tiết, dựa trên cơ sở kinh Coran và sách Thánh huấn.

Các tín đồ có 5 nghĩa vụ chủ yếu. Đó là niệm, lễ, trai, khoá, triều. Đây là 5 trụ cột của Hồi giáo, tạo nên sườn cốt cho đời sống của người Hồi giáo.

– Niệm: tín đồ phải thường xuyên tụng niệm thành tiếng tín điều cơ bản (Vạn vật không phải là Chúa, chỉ có Chân chúa; Mohammed là sứ giả của Chúa).

– Lễ: tức là lễ bái. Các tín đồ mỗi ngày hành lễ 5 lần (sáng, trưa, chiều, tối, đêm). Thứ 6 hàng tuần thì làm lễ tại thánh đường 1 lần vào buổi trưa. Trước khi làm lễ, tín đồ phải rửa mặt, tay chân, quỳ xuống, hướng về đền Kabah để cầu nguyện.

– Trai: tức là trai giới. Tháng 9 theo lịch Hồi là tháng trai giới của Hồi giáo. Trong tháng này mọi tín đồ không ăn uống, quan hệ tính dục từ khi mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn, trừ một số trường hợp đặc biệt. Kết thúc tháng này là lễ Phá bỏ sự nhịn đói, các tín đồ sẽ cùng nhau cầu nguyện, sau đó tặng quà cho nhau, và bố thí.

– Khoá: các tín đồ có nghĩa vụ đóng góp cho các hoạt động từ thiện. Sự đóng góp đó có thể là tự nguyện, nhưng cũng có khi là bắt buộc dựa vào tài sản của tín đồ (khoảng 1/40 tài sản).

– Triều: Các tín đồ có nghĩa vụ hành hương về Mecca ít nhất 1 lần trong cuộc đời, để triều bái Kabah trong tháng 12 theo lịch Hồi (hành hương Haji). Cuộc lễ triều bái kéo dài trong 10 ngày. Ngày cuối cùng tín đồ sẽ hiến lễ là một con cừu hoặc lạc đà, hoặc một con vật có sừng. Triều bái Mecca trong dịp này là chính triều. Còn phó triều thì diễn ra trong thời gian bất kỳ của năm và ít nghi lễ hơn.

Ngoài ra, Hồi giáo còn có nhiều quy định cụ thể về hành vi của tín đồ trong các mối quan hệ xã hội.
Tổ chức Hồi giáo

– Thánh đường Hồi giáo là nơi sinh hoạt tập thể và có tính thiêng với các tín đồ. Thánh đường gồm có Đại Thánh đường và Tiểu Thánh đường. Trong Thánh đường có bài trí đơn giản, không bàn ghế, không có đồ thờ quý hay nhạc cụ, chỉ có chiếc gậy mà theo truyền thuyết là của giáo chủ Môhammet đã dùng nó để đi truyền đạo.

– Hệ thống chức sắc gồm có Giáo chủ (Mufty), phó giáo chủ (Naib Mufty), Giáo cả (Ha Kim), phó giáo cả (Naib Ha Kim), Imân, Khatib, Tuan, Bilat, Slak, HaDji.

 

Những nét về Hồi giáo (Nguyễn Quý Đại)

…Mỗi dân tộc có sự khác nhau về đức tin, tôn giáo.thời xa xưa con người tin vào thần linh khác nhau như thờ mặt trời, sấm, chớp, sông, núi, cây đa cổ thụ .. gọi là thần và thờ cúng. Người miền biển thờ cá voi là vị thần cứu tinh gọi là thờ “cá ông” , người miền núi gọi cọp là „ông ba mươi ….dù đời sống văn minh, khoa học phát triển nhưng vẫn còn số bộ lạc, sống với thiên nhiên thờ cúng thần linh của thời còn sơ khai.

Phật giáo, Thiên chúa, Hồi giáo, Ấn giáo, Nho giáo.. là những Tôn giáo lớn, được truyền bá sâu rộng trong thế giới. Việt Nam có thêm các tôn giáo sau nầy như Phật giáo Hoà hảo, Cao đài, Ðạo dừa.. đạo nào cũng dạy con người làm việc thiện..

Nhiều thế kỷ về trước xảy ra chiến tranh Tôn giáo, nhưng nhân loại ý thức được ánh sáng của chân lý, không còn phân biệt Tôn giáo và chung sống hòa bình. Tôn giáo giúp con người đời sống đạo đức thánh thiện… nhưng nếu lầm lẫn giữa Tôn giáo và Chính trị, bị lôi cuốn xách động vào con đường tội lỗi, gây chiến tranh khổ đau nghèo đói.

Những người Hồi giáo cực đoan, cuồng tín họ nhân danh Tôn giáo, gây chiến tranh khủng bố giết người vô tội, trường hợp ngày 11.09.2001 tại World Trade Center New York, làm cho kinh tế thế giới suy thoái. Họ nhân danh Tôn giáo xách động „Thánh chiến” nếu khối Hồi giáo không ý thức hòa bình thế giới, thế chiến thứ ba có thể xảy ra.

Người ta không thể kết tội tất cả người Hồi giáo, nhưng trong thâm tâm mọi người không nhiều thì ít có cái nhìn khác về Hồi giáo ? Tổ chức nhân danh Hồi Giáo (Islam) như Hamas (Palestine) ,Abu Sayyaf (Philppin) Bin Laden khủng bố, bắt cóc, ám sát và gây cuộc chiến tại Aghanistan, gần đây nhất rạng ngày 13 tháng 10 tại Kata Bali Indonesia nơi du lịch bị tổ chức Hồi giáo quá khích Jemah Islamah (GI) đặc chất nổ gây thiệt hại gần 300 người chết, phần đông du khách từ Úc Châu.(*) Trung đông hai dân tộc Do Thái và Palestin luôn sôi động lò lửa chiến tranh, danh từ „Thánh chiến” gây ra nhiều xách động.. Hồi giáo đối với người Việt Nam xa lạ, Ðạo Hồi được truyền bá vào quốc vương Chiêm Thành qua trung gian các nhà ngoại giao và thương nhân Java và Sumatra chỉ thiểu số người Chiêm Thành sống tại miền Trung và miền Nam theo đạo nầy mà thôi.

Hồi giáo phát xuất từ các nước trong khối Á Rập, gần một tỷ tín đồ Hồi Giáo trên thế giới Tại Á Châu các nước có người theo Hồi giáo như Philippin, Indonesia, Malaisia, Trung Hoa và Ấn độ (Indien).

Các quốc gia có tín đồ 100% là Hồi Giáo như : ( tên quốc gia bằng tiếng Ðức)
Marokko, Mauretanien, Guinea, Mali, Niger, Algerien, Libyen, Aegypten, Sudan, Somalia, Jemen, Oman, Saudiaraben, Jordanien, Kuwait, Bahrain, Parkistan, Aghanistan, Tuerkei, Syrien, Irak, Iran, Turkmenistan, Usbekistan, Krigisistan, Malaysia .(các tên quốc gia viết theo tiếng Ðức)

Tại Cộng Hòa Liên Bang Ðức có khoảng 3 triệu tín đồ Hồi Giáo phần lớn những người khách thợ đến từ Thổ Nhỉ Kỳ, Hồi giáo đứng hàng thứ 2 sau Thiên Chúa Giáo tại Âu Châu. Người Âu châu lo ngại làng sóng Hồi giáo phát triển mạnh trong tương lại, bởi vì người Ðức cũng như các quốc gia Âu châu, càng ngày không muốn sinh nhiều con, nhưng gia đình theo Hồi giáo sanh con nhiều, các nước theo đạo Hồi có cuộc sống thấp về kinh tế, thường tìm cách di dân vào miền đất hứa…Ai có thể tiên đoán được việc gì sẽ xảy ra một trăm năm sau ?? Vào thời Trung cổ đạo quân của Hồi giáo đã đánh chiếm một phần đất của Âu Châu tàn phá nhà thờ những di tích lịch sử !

Giáo chủ Hồi giáo

Ngôn sứ Mohammed sinh năm 570 tại bán đảo Á Rập (Araber) vào tuổi thơ trải qua nhiều bất hạnh, thân phụ là ông Abdullah mất sớm lúc người mẹ là bà Amina còn mang thai, đến 6 tuổi ông mất cả mẹ, Ba mẹ Mahomed mất không có tài sản để lại. Ðược ông nội Abd-al-Muttalib nuôi dưỡng, sau khi ông nội mất ở với người chú là Abu Talib. Theo truyền thuyết thời thơ ấu Mohammed chăn cưù được các Thiên thần hiện ra lấy trái tim của ông tẩy rửa trên tuyết …tượng trưng rửa hết tội lỗi để thánh hóa, từ đó đời sống của ông nhiều điều khác lạ..

Năm 25 tuổi (596) Mohammed lập gia đình với bà hóa phụ 40 tuổi giàu có, bà Khadija ở Mecca, thừa hưởng gia tài hai người sống hạnh phúc, sinh được 6 người con, hai con trai mất lúc còn nhỏ, còn lại bốn con gái là : Zainab, Ruqaya, Fatima, và Umm Kuhthum. Ông hành nghề thương mãi, trong các đoàn lữ hành dùng lạc đà chuyển vận hàng hóa từ xứ nầy sang xứ khác trong bán đảo Á Rập, phần lớn tải các khoáng sản từ núi Hira về Mecca.
Mohammed từ từ xa sự ồn ào của phố thị, ông thường đến vùng núi Hira trong sa mạc để thiền định. Một đêm trong năm 610 Mohamed ngủ dưới hầm tránh lạnh của sa mạc, bổng nhiên có ánh sáng của Thiên thần chiếu xuống nơi ông đang ngủ, các Thiên thần hiện ra phán : ” ông là Thiên sứ của Thiên Chúa là một nhà tiên tri ” từ đó được Thiên Chúa mặc khải ban qua tổng thần Gabriel cho ông thu thập được Kinh thánh Koran. Bộ kinh viết trong ngôn ngữ linh thiên Á Rập, chứa đựng “các lời”, ” Hidscha/ hadith “. Do Ngôn sứ Mohammed viết trong hai giai đoạn, năm (611-622) và năm (622-632) dài 114 chương, nhiều đoạn dài ngắn khác nhau . » Thánh kinh Koran đóng vai then chốt trong đạo Hồi. Trong khi Do Thái giáo và Ki Tô giáo xem thánh kinh của họ là lời của những tông đồ của Chúa Giêsu, Hồi giáo xem kinh Koran là lời của chính Thượng Ðế. Ðiều đó có nghĩa là người Hồi cảm thấy bị xúc phạm nếu có ai phê bình kinh Koran – dù công khai hay ngấm ngầm. Kinh Koran tập hợp đủ thứ tài liệu – từ luật lệ được tổ tông và những nhà tiên tri tiền bối để lại những bài thơ trừ tà ma ác quỷ . Trước khi nhà tiên tri Mohammed vào thế kỷ thứ 7, trên bán đảo Ả rập không có một văn bản nào như kinh Koran :
Khấn cầu thượng đế đại từ, đại bi. Xin tôn vinh thượng đế, chủ tể của tất cả sinh linh, từ bi vô biên, chủ tể của ngày Tận thế. Chúng con thề một lòng thờ phụng người. Cầu xin người ra tay cứu rỗi. Hãy dẫn chúng con về nẻo chính, nơi an hưởng ân huệ của người – đừng để chúng con lầm đường lạc lối hay sa ngã vào tay những kẻ sa đọa đã làm cho người giận dữ. (lời cầu nguyện)

Ngoài Thánh kinh còn nền tảng khác là Sunna “thánh truyền” ghi lại toàn bộ những gì Mohammed nói làm thành một quy luật, buộc mọi người tuân theo “Umma”, và huấn luyện nhiều người như luật sĩ (mufti) quan tòa (qadi) theo dõi áp dụng lụât Koran (charia)

Mohammed được mặc khải đi rao giảng đức tin tại Mecca, nhưng dân chúng ở đây không tin và chống đối. Ông bỏ thành phố nầy năm 622 cùng gia đình và các môn đệ đến thành phố Medina (Jathib). Biến cố nầy gọi là «hidjra/Exil/ Emigration». Khởi điểm cho niên lịch Hồi giáo, được tính theo chu kỳ của mặt trăng, không có ngày thứ 31 trong tháng, lịch Hồi giáo ngắn hơn dương lịch 11 ngày.

Sau khi Mohammed từ trần trong vòng một trăm năm, những người Hồi giáo đã chinh phục một vùng rộng lớn, từ Tây Ban Nha ở phía Tây cho đến những vùng nay là Uzbekistan và Pakistan ở phía Ðông.

Theo giáo sư Hugh Kennedy thuộc đại học St Andrews 2, đó quả thật là một cuộc chinh phục chớp nhoáng để tóm thu vùng Trung Ðông và xa hơn nữa. Có thể nói, người Hồi giáo đã thắng thế nhờ thời cơ thuận lợi. Lúc bấy giờ, những vùng chung quanh bán đảo Ả Rập đã kiệt quệ vì chiến tranh trong khi lực lượng Hồi Giáo ngày càng trở nên tinh nhuệ hơn với chiến thuật sử dụng lạc đà trên sa mạc. Nhưng quan trọng hơn cả trong việc thôi thúc người Hồi giáo tiến hành cuộc chinh phục này là tôn giáo mới của họ.

Giáo sư Kennedy nói, “Cuộc chinh phục này đã tạo nên cho vùng một giai cấp thống trị mới với một ngôn ngữ và một tôn giáo thống trị mới ,nhưng ảnh hưởng của Hồi giáo đi chậm hơn chiến thắng quân sự nhiều. Theo tôi thì còn cần phải khoảng hai đến ba thế kỷ trước khi đa số dân chúng ở những vùng nầy đổi sang theo Hồi Giáo”

Nền văn minh phát nguồn từ Hồi giáo này đã thâm nhập nhiều nền văn minh khác trong vùng. Tuy có ảnh hưởng áp đảo, Hồi giáo cũng bị các nền văn minh đó thay đổi phần nào.

“Người Hồi giáo lý luận rằng những Do Thái Giáo và Ki Tô Giáo đã phân hủy những giáo lý của Thượng đế Cho nên tiên tri Mohammed xuất hiện để chu toàn và làm sáng tỏ những lời dậy bảo này nhờ vậy làm cho chúng trở nên dễ hiểu hơn. Thông điệp Hồi giáo lúc bấy giờ sở dĩ có sức mạnh là nhờ dựa trên một tin tưởng rất rõ rệt về một Thượng Ðế duy nhất.

Hồi giáo đưa ra một viễn tượng rất đơn giản rằng ta phải làm thiện trong cõi đời này, có nghĩa là người giầu phải giúp đỡ người nghèo và ai ai cũng phải tuân thủ một số những giáo điều căn bản Làm như vậy khi sang thế giới bên kia, kẻ thiện sẽ được lên thiên đường và kẻ ác xuống địa ngục. Ðối với người Hồi giáo, thiên đường là một khái niệm rất cụ thể. Kinh Koran mô tả đó là một khu vườn xinh đẹp nơi mà có nước chảy, có nhiều hoa trái và nhan nhãn trinh nữ tuyệt trần. Ý tưởng thiên đường như một khu vườn kín đáo xinh đẹp nơi mà những con chiên ngoan đạo có thể hưởng thụ tất cả…v v

Tín đồ Hồi giáo, ngoài việc chấp nhận Thượng Ðế và tiên tri Mohammed, phải tuân theo một số nghi tức khắt khe trong cuộc sống hằng ngày, chẳng hạn như phải cầu nguyện 5 lần một ngày, trước khi cầu nguyện phải làm các việc sau:

1 Rửa đến cổ tay, ba lần
2 Súc miệng, dùng tay phải để vốc nước, ba lần
3 Rửa mũi , hít nước vào và hỉ ra, ba lần
4 Rửa mặt ba lần
5 Rửa cánh tay đến cùi chỏ, ba lần
6 Rửa các ngón tay, một lần
7 Rửa chà đầu bằng phía trong của các ngón tay, một lần
8 Rửa bên trong tai bằng ngón trỏ, một lần
9 Rửa bên ngoài tai băng ngón cái, một lần
10 Rửa chân đến mắt cá, ba lần

Mohammed là người lãnh đạo tôn giáo cũng như giáo quyền. Ðến lúc đủ thế lực năm 630 Mohammed quay về đánh chiếm Mecca. Người nào chống đối (Do Thái giáo, Thiên chúa giáo) đều bị tiêu diệt, hàng ngàn người đàn ông bị chém đầu, đàn bà bị bắt bán làm nô lệ. Mặc dù theo Coran có đoạn viết « Kinh thánh cấm tuyệt đối hành động giết người, ngay cả tự tử đó là một trọng tội.» koran 2,256. «không cưởng ép về đức tin»

Các Giáo chủ

Mohammed bị bệnh mất ngày 08 Juni 632.
Người kế vị (giáo chủ) Abu Bakr (632-634) cũng là nhạc phụ của Mohammed .
Người thứ 2 kế vị Omar-ibn-al Khattab (634-644),
Người thứ 3 kế vị Othman ibn Affan (644-656)
Người thứ 4 là Ali ibin Abu Tabib (656-661)
Người thứ 4 là con rễ của Mohammed cưới nàng Fatima, (nối nghiệp đến 12 đời từ dòng họ Ali) các người nầy truyền giáo và dùng cả vũ lực đánh chiếm sâu rộng các nước lân cận có được khối Hồi giáo lớn mạnh .

Tín đồ Hồi giáo tuyên xưng đức tin không có Chúa (thánh thần) nào khác ngoài Allah và Mohammed là sứ giả của Người « La ilah illa Allah « họ quan niệm cho rằng cuộc sống đời nầy chuẩn bị cho đời sau, không thay đổi. Ðó là đức tin chung của phái “Sunnite”

Từ khi Ali thành lập phái “Chiite” tách khỏi đa số theo “Sunnite” vì phản đối việc kế nghiệp vị Ngôn sứ, còn liên quan đến vai trò cao cả của “Imam” (người lãnh đạo từ 7 đến 12 người) như những nhân vật được Allah (Thượng đế) ban cho nhiều đặc quyền, ngoại trừ ơn mặc khải như Mohamed, và cũng được Allah trợ giúp trong các quyết định của họ.

Ðền thờ Hồi giáo không thờ hình tượng, cho rằng Ðấng tối cao Allah không thể thấy được. Tín đồ Hồi giáo mỗi ngày hướng về Mecca lạy năm lần mỗi người có tấm thảm nhỏ để quỳ lạy (Gebetsteppich / Sadschada), nếu Tín đồ ở gần sông phải tắm 5 lần để xóa bớt tội lỗi..Ðàn bà trẻ em cầu nguyện riêng không được phép cầu nguyện chung với đàn ông !

Lễ nhịn ăn (Fasten / Ramadan)

Hằng năm tín đồ Hồi giáo phải ăn chay tính theo lịch Hồi giáo kéo dài từ 28 đến 30 ngày, thường kiêng ăn ban ngày lúc có mặt trời không được hút thuốc, uống nước ngay trong đời sống vợ chồng phải giử cho chay tịnh. Ramadan là tháng linh thiên thời gian Giáo chủ Mahomed được mặc khải những mật ngôn của Thượng đế để viết thành bộ kinh Coran, và sáng lập Giáo hội Hồi giáo. Ăn trước khi mặt trời mọc, và sau khi mặt trời lặng. (thí dụ năm 2002 bắt đầu vào ngày 06.11 năm được tính lùi lại 10 ngày. Thời gian nào đó lễ nhịn ăn sẽ vào mùa Thu hay mùa Hè) tuy nhiên có trường hợp ngoại lệ vì sức khỏe, đi du lịch. Tín đồ Hồi Giáo không bắt buộc phải kiêng ăn trong tháng Ramadan. (koran 2,183-185)

Hành hương Thánh địa

Trong đời một lần tín đồ Hồi giáo đi hành hương thánh địa (hadjdj) ở Mecca (Macca al-mukar-rama, hiện nay là phần đất của Saudi Arabien xem như vùng đất thánh) để nộp tiền dâng theo luật (zalat) Và ném đá cuội vào chiếc cột mà người ta vẫn gọi lại Jamarat. Nghi thức ném đá được coi như biểu tượng của sự xua đuổi tội lỗi và cưỡng lại sự cám dỗ …

Ðền thờ tại Mecca có tháp Kaaba (Bait Allah) nhà của Chúa mà Hồi giáo cùng tin một tổ phụ Abraham/Abrahim. Còn có tên „ Bait al-haram” hình khối cao 15 m ngang, rộng 10-12 m, không cửa sổ nhưng chỉ duy nhất một lối vào, trong đó có bức tường đá màu đen (Hajar al- Aswad) cao 1,m50 để tín đồ hành hương hôn hay đặc tay lên cầu nguyện, thì những tội lổi sẽ được tha.
Ðền tháp nầy nằm trong nội cung đền thờ lớn (Moschee), xây bằng đá cẩm thạch trắng xanh đỏ, lấy đá từ các núi thánh là: Sinai, al-Judi, Hira, Olivert ung Libanon .Trước ngôi tháp cao nầy có giếng nước thiên nhiên từ lòng đất nước phun lên người hành hương lấy nước mang về gọi là nước thánh .vv..
Giáo luật Hồi giáo rượu bị cấm tuyệt đối, ngoại trừ Thổ Nhỉ Kỳ (Turkey) và Tunesien được phép uống rượu. Ðàn ông là cột trụ chính trong gia đình đi làm để nuôi vợ con, người vợ làm bổn phận nội trợ và sinh con cái.

Chế độ đa thê

Ðàn ông có quyền đa thê tối đa bốn người vợ ! được biết các nước Hồi giáo ngày xưa thường chiến tranh đàn ông chết nhiều ở chiến trận. Muốn quân bình đời sống trai thiếu gái thừa, có luật được lấy nhiều vợ „đa th ê” từ đó trở thành thói quen và tồn tại. Nhưng người chồng phải đối xử công bằng với các bà vợ ? trên lý thuyết như thế, nhưng người đàn bà lệ thuộc vào chồng, thường có quan niệm trọng nam khinh nữ „ nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô „. Ðàn ông có toàn quyền đôi khi còn đánh đập, hành hạ vợ, qua Ca dao Việt Nam có câu „ ớt nào là ớt chẳng cay, gái nào là gái chẳng hay ghen chồng „ Có lẽ đàn bà Á Rập không biết ghen hoặc không được phép ghen ? Các nước Tây phương không có luật đa thê, tín đồ Hội Giáo sống tại Tây phương phải nhập gia tuỳ tục và đàn bà được tôn trọng.

Tại sao đàn bà Hồi giáo trùm đầu ?

Ðàn ông trong khối Hồi giáo quan niệm không muốn người khác nhìn vợ mình “rồi sinh lòng ham muốn „? Bởi vậy đàn bà trong khối Á rập dù có nét đẹp như nàng „Tây Thi” không ai có thể nhìn thấy. Họ đi dạo phố trùm kín từ đầu tới chân chẳng khác nào như đàn quạ đen ! Ngược lại đàn bà Tây phương sống bình đẳng với đàn ông, sinh con đi làm việc, tham gia chính quyền, ăn mặc thời trang như họ muốn, tuy nhiên có vài tường hợp ngoại lệ trong xã hội Hồi giáo như bà Megawati Sukarnoputri tại Indonesia và gia đình nhà vua Abdullah của Jordanien.

Con gái tuổi dậy thì phải trùm đầu, tùy theo mỗi quốc gia theo Hồi giáo có nơi trùm kín từ đầu đến chân để hai con mắt, hay chỉ trùm đầu, tuy nhiên tín đồ Hồi giáo sống tại các nước Tây phương vì nhu cầu hội nhập vào xã hội, họ không trùm đầu chỉ còn thiểu số các bà nội trợ giữ phong tục đó mà thôi.

Tại sao họ không ăn thịt heo ?

Thời chiến tranh trong các nước Á Rập, người chết không ai chôn, thường bị heo ăn hết xác chết, từ đó Hồi giáo cấm ăn thịt heo. Họ thường mua bò hay cừu về tự giết thịt, không mua thịt bán ngoài chợ

Theo Koran cấm hẳn việc cho vay mượn hay bỏ tiền ngân hàng lấy lời, tiền bỏ ngân hàng được chia tiền lợi tức (Dividen).Hồi giáo muốn thực thi công bằng xã hội, người giàu chia cho người nghèo, nhưng thiên đường đâu có được ở cõi trần gian nầy. (người nghèo, ít học luôn là những con vật hy sinh )
Vào khoảng năm 1744 Mahommed Ibn Abd Wahhab (1703-1792) chủ trương phong trào gọi là thanh giáo cực đoan, giáo luật Hồi giáo (sharía) độc quyền ban hành trên toàn lãnh thổ, tích cực truyền đạo kể cả bằng võ lực.

***

“Ðiều đáng buồn của xã hội hôm nay là người ta có thể dùng tôn giáo làm mất vẻ đẹp của những tinh thần tu đức cao cả ấy, Hôm nay người ta cũng đang nói đến đối thoại tôn giáo rất nhiều. Ðối thoại tôn giáo không thể chỉ là một phái đoàn ngoại giao với nghi lễ. Nó phải là một tình yêu thực tâm tìm kiếm vẻ đẹp trong chân lý toàn vẹn” (1)

Các tôn giáo đều khuyên con người làm việc tốt, tuy nhiên không thiếu người lợi dụng tôn giáo để mưu cầu danh lợi riêng; bởi thế ca dao nhắc nhở dân gian về đạo lý làm người :

„Tu đâu không bằng tu nhà
Thờ cha kính mẹ mới là đi tu»
Ðạo Ðức Kinh chương 54 viết :

“Nếu lấy đạo mà tu thân, thì đức ấy chân thành, Nếu lấy đạo mà lo việc nhà thì đức ấy có dư. Nếu lấy đạo mà lo cho hàng xóm, thì đức ấy mới thịnh. Nếu lấy đạo mà lo cho thiên hạ thì đức ấy mới rộng”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: