Chuyện làng phượt: Gian nan thử thách tuổi xế chiều

Nhìn những bức ảnh phượt đẹp mê ly với thiên nhiên thơ mộng, kỳ vỹ, những nụ cười tươi mới trên môi, ít người biết rằng đằng sau nó là những chặng đường gian nan, không ít những hiểm nguy và cạm bẫy.

Có những cung đường mà ngay cả những tay phượt trẻ nhiều kinh nghiệm cũng phải ngả mũ cúi chào nói chi đến các cụ “phượt già” mắt kém, tay run. Thế nhưng một vài cú ngã đau, những trận ốm quay cuồng, những đợt huyết áp lên lên, xuống xuống cũng không đủ sức đánh bật bất cứ cụ “phượt già” nào ra khỏi cuộc chơi.
Già nhưng tinh thần phượt không bị… lão hoá

 

Chuyện làng phượt: Gian nan thử thách tuổi xế chiều

Họ xông xáo vào những con đường chưa được bê tông hóa với những: “Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳm”. Trời nắng thì bụi tung mù mịt, trời mưa thì ngập ngụa trong bùn. Nhưng dường như chính những khó khăn, thử thách đó đã mang một thứ khoái cảm chinh phục mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu hết giá trị của nó, nhất là với người không còn trẻ. 

Cảm giác về sự chiến thắng lại càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết khi họ thực sự cần một niềm tin vào sức mạnh của chính mình ở cái thời điểm mà người ta rất sợ phải thừa nhận bất cứ một sự giảm sút phong độ nào. Và để có được những trải nghiệm quý báu ấy, không ít cụ đã phải trả giá bằng một vài phen hút chết bởi cái thú thích phiêu lưu của mình.

 

Chuyện làng phượt: Gian nan thử thách tuổi xế chiều

Trong một chuyến phượt Tây Bắc, lên Mù Cang Chải ngắm ruộng bậc thang, săn mây Y Tý, đi chợ vùng cao uống rượu ngô ăn thắng cố, chẳng hiểu vì nhớ rượu Than Uyên hay vẫn còn hoa mắt bởi những váy xòe, váy hoa rực rỡ núi đồi của các thiếu nữ người Mông mà trên đường về, bác Thắng “thuộc”, một tay phượt 65 tuổi đã bị “xòe” một vố đau khi đổ đèo qua Ô Quy Hồ. Mặc dù cú ngã không quá nặng nề nhưng vì tuổi đã cao, gân cốt không được dẻo dai như các bạn trẻ nên ông bị gãy tay trái.

Đúng lúc đang nằm nhà dưỡng thương, cái tin bọn trẻ chuẩn bị phượt Cao Bằng, vi vu đèo Giàng, đèo Gió, ngắm thác Bản Dốc hùng vĩ, nguyên sơ khiến ông ngứa ngáy không yên. Ông chỉ muốn được giải thoát ngay khỏi mớ bông băng vướng víu để lên đường cùng chiếc Su 125 bất khả chiến bại. 

 

Chuyện làng phượt: Gian nan thử thách tuổi xế chiều

Không chấp nhận ngồi nhà nghe ngóng tin tức để rồi phải chịu cảnh thèm thuồng, ghen tị, ông đòi đi theo đoàn cho bằng được, mặc kệ hết người nọ ngăn cản đến người kia níu kéo. Cuối cùng, với một cánh tay vẫn còn bó bột và chỗ ngồi khá ổn trên chiếc sidecar của một thành viên trẻ trong đoàn, ông đã không bỏ lỡ chuyến đi mình hằng mong đợi. Đi đến đâu ông cũng khoe: “Nếu là ngày xưa, tôi sẵn sàng một tay lái con Su 125 lên Cao Bằng chứ ngán gì. Bây giờ có tuổi rồi, con cháu chúng nó phản đối quá nên mới phải làm “ôm” thế này chứ không phải tôi không dám solo đâu đấy nhé!”. 

Trên đường từ Quảng Bình về Hà Nội, đoạn qua biển Diễn Thành (Nghệ An), một bác phượt khác có biệt danh là Hoàng “CD” cũng bị một phen hút chết. Khi chiếc xe đang bon bon trên đường với vận tốc 60km/h bỗng đâm sầm vào barie phân làn khiến cả người và xe bị hất văng ra lề đường. Cả đoàn phượt đang tà tà bám theo sau chỉ còn biết nín thở giữ cho tim khỏi “văng” ra ngoài lồng ngực. Cánh phụ nữ sụt sịt bảo nhau: “Cụ ấy đi chuyến này là để mừng thọ 70 tuổi, vậy mà…” rồi òa khóc. Mọi người vừa gọi xe cấp cứu thì cụ tỉnh dậy, quay ngang quay ngửa tìm một điếu thuốc lào.

 

Chuyện làng phượt: Gian nan thử thách tuổi xế chiều

Trưởng đoàn lập tức hét lớn: “Thuốc lào! Anh em mau tìm ngay cái điếu về đây kẻo cụ không chết vì ngã mà sẽ chết vì thèm thuốc!”. 

Hai chục con người trong đoàn chạy tán loạn tìm chiếc điếu cày mà cụ vẫn giắt trong chiếc túi đôi vắt ngang xe. Nhưng chiếc điếu đã bị văng ra ngoài, lăn xuống cống và ngập 2/3 trong dòng nước đen xì, bốc mùi thum thủm. May sao, một thành viên trong đoàn đã kịp thời mượn được chiếc điếu khác ở quán bia bên đường.

Rít xong điếu thuốc, ngửa cổ thả khói lên trời kiêu hãnh như một đế vương, cụ cười khề khà: “Leo đồi thả dốc quen rồi, xuống đường thành phố đi êm quá cho nên tớ buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở nhìn cái chắn đường tưởng cái cổng chào…”. Cả đoàn ôm bụng cười nghiêng ngả sau một vố thót tim. Không ai có thể tin được thành viên 70 tuổi của họ chỉ bị xây xước nhẹ sau cú ngã “ngoạn mục” như trong phim, trừ tổn thất nặng nề nhất là chiếc điếu cày và một vài hư hỏng nhỏ trên chiếc CD. Trước những lời tán tụng, cụ chỉ tủm tỉm: “Các bạn cứ thần tượng quá! Giòn nhưng không dễ vỡ thôi mà!”.

Đổ đèo, vượt suối, ăn núi, ngủ rừng

Là một người đã có nhiều năm tháng bôn ba đây đó với vô số những trải nghiệm quý báu trong cuộc sống nhưng “bô lão” phượt Tùng “ngất ngưởng” vẫn bị “bắt nạt” như thường khi đi cùng 20 chiến hữu khác trong một chuyến phượt sang nước bạn Lào. Trên đường trở về Việt Nam, khi đi qua cửa khẩu Na Mèo, Tùng “ngất ngưởng” bỗng dưng bị cơ quan an ninh tạm giữ vì phát hiện trên chiếc xe 3 càng của ông có ma túy.

Trong khi mọi người còn đang ngơ ngác nhìn nhau thì với bản lĩnh của một người đã có hơn 60 năm lăn lộn giữa cuộc đời, ông đã hiểu ngay ra vấn đề. Trước khi qua cửa khẩu, đoàn phượt của ông đã dừng chân nghỉ lại một quán giải khát gần biên giới. Đã quen với việc những chiếc xe kỳ quái của mình được chú ý cho nên trong khi đông đảo người dân xúm xít lại xem thì cả đoàn vẫn vô tư uống nước, chuyện trò. Lợi dụng sơ hở đó, một vài phần tử xấu đã lén dính những gói ma túy nhỏ xíu vào gầm chiếc sidecar của ông vì nghĩ rằng chiếc xe sẽ dễ dàng qua mắt lực lượng an ninh ở cửa khẩu.

Sau đó, họ sẽ bám theo đoàn qua biên giới, đợi đến khi đoàn xe dừng chân nghỉ giải lao thì gỡ những gói đó ra để lấy. Cũng may cho ông là bị bắt ở cửa khẩu Việt Nam nên bằng tài ứng biến nhanh nhạy, khả năng thuyết phục tuyệt vời cùng sự hỗ trợ của hàng chục loại giấy tờ “phòng thân” chưa kể đến hai chục gương mặt ngây thơ, vô tội đang trông đợi phía ngoài, sau gần nửa ngày làm việc với cơ quan chức năng, cuối cùng ông đã được minh oan. Nhiều tháng sau, ông vẫn còn bị ám ảnh bởi chuyện này nhưng tinh thần phượt trên từng cây số cao hơn tất cả đã lấn áp mọi nỗi sợ hãi nên ông lại lên đường theo tiếng gọi của những miền đất mới.

Luôn phải chiến đấu với căn bệnh hen suyễn kinh niên nhưng ông Hội “hen” với tinh thần của một người đàn ông U60 yêu Vespa đã không ngần ngại tham gia những chuyến phượt đường dài cung Tây Bắc cùng với chiếc xe yêu quý của mình. Với những chiếc Vespa đã quá nổi tiếng về vẻ đẹp tinh tế, lịch lãm cũng như thói đỏng đảnh “vừa đi vừa đẩy” của mình, các xe trong đoàn thay nhau hỏng hóc dưới trời mưa tầm tã.

Tốc độ của đoàn bị chậm lại quá nhiều so với kế hoạch vì đã 11h đêm mà đoàn vẫn đang loay hoay đánh vật với những chiếc xe chết máy trên đoạn đường đất nhoã nhoét sình lầy dẫn tới một bản nhỏ, nơi các phượt thủ có thể dừng chân xin nghỉ qua đêm. Có ai ngờ những chiếc Vespa “cành vàng lá ngọc” như vậy thế mà giờ đây xe nào xe nấy đều tắm trong bùn đen cùng phân trâu thối hoắc.

Theo DLG

2 mức ký quỹ kinh doanh lữ hành quốc tế

Chính phủ vừa ban hành Nghị định 180/2013/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 92/2007/NĐ-CP quy định chi tiết thi hành một số điều của Luật du lịch, trong đó sửa đổi quy định ký quỹ kinh doanh lữ hành quốc tế.
Ảnh minh họa

Tại Nghị định  92/2007/NĐ-CP, ký quỹ kinh doanh lữ hành quốc tế được quy định như sau: Doanh nghiệp kinh doanh lữ hành quốc tế phải ký quỹ theo đúng quy định; mức ký quỹ là 250 triệu đồng. Tiền ký quỹ được sử dụng để bồi thường cho khách du lịch trong trường hợp doanh nghiệp vi phạm hợp đồng đối với khách du lịch; giải quyết các rủi ro đối với khách du lịch không phải mua bảo hiểm du lịch.

Còn tại Nghị định 180/2013/NĐ-CP, quy định trên đã được sửa đổi. Cụ thể, doanh nghiệp kinh doanh lữ hành quốc tế phải ký quỹ theo đúng  quy định. Tiền ký quỹ của doanh nghiệp phải gửi vào tài khoản tại ngân hàng và được hưởng lãi suất theo thỏa thuận giữa doanh nghiệp và ngân hàng nhận ký quỹ phù hợp với quy định của pháp luật.

Mức ký quỹ kinh doanh lữ hành quốc tế cũng được sửa đổi. Thay vì chỉ quy định chung một mức là 250 triệu đồng thì Nghị định 180/2013/NĐ-CP quy định 2 mức ký quỹ. Cụ thể, doanh nghiệp kinh doanh lữ hành đối với khách du lịch vào Việt Nam thì mức ký quỹ là 250 triệu đồng. Còn doanh nghiệp kinh doanh lữ hành đối với khách du lịch ra nước ngoài hoặc kinh doanh lữ hành đối với khách du lịch vào Việt Nam và khách du lịch ra nước ngoài thì phải ký quỹ 500 triệu đồng.

Tiền ký quỹ của doanh nghiệp kinh doanh lữ hành quốc tế được sử dụng để giải quyết các vấn đề phát sinh trong trường hợp doanh nghiệp không thực hiện hoặc thực hiện không đầy đủ nghĩa vụ trong hoạt động kinh doanh lữ hành.

Có 3 trường hợp hoàn trả tiền ký quỹ kinh doanh lữ hành cho doanh nghiệp: 1- Có thông báo của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch về việc doanh nghiệp không được cấp giấy phép kinh doanh lữ hành quốc tế; 2- Có quyết định của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch về việc thu hồi giấy phép kinh doanh lữ hành quốc tế của doanh nghiệp; 3- Có quyết định của cơ quan cấp giấy chứng nhận đầu tư về việc thu hồi giấy chứng nhận đầu tư hoặc xoá ngành nghề kinh doanh lữ hành trong giấy chứng nhận đầu tư của doanh nghiệp kinh doanh lữ hành có vốn đầu tư nước ngoài.

Nghị định có hiệu lực thi hành từ ngày 1/1/2014.

Hoàng Diên

 

Tham khao: http://vanban.chinhphu.vn/portal/page/portal/chinhphu/hethongvanban?class_id=1&_page=1&mode=detail&document_id=170901

Sản vật tiến Vua ở Việt nam

1. Bánh Phu Thê

Là nơi phát tích của vương triều nhà Lý, Đình Bảng (Từ Sơn, Bắc Ninh) thường được gọi là đất vua. Đây cũng vùng đất của một đặc sản nổi tiếng, đã được đưa vào tận kinh đô Huế để tiến vua, đó là bánh phu thê.
Đúng như tên gọi của mình (phu thê nghĩa là vợ chồng), món bánh này không lẻ chiếc mà đi theo cặp. Phía sau những lớp là chuối, chiếc bánh hiện ra với lớp vỏ làm bằng bột nếp óng ánh màu vàng tươi. Nhân bánh là đỗ xanh giã nhuyễn, nhào đường, có thể cho thêm dừa.

2. Sâm cầm

Sâm cầm hồ Tây là món ăn nổi tiếng, đã đi vào câu ca dao “Dưa La, húng Láng, ngổ Đầm/Cá rô Đầm Sét, sâm cầm Hồ Tây” của đất Thăng Long.
Quan niệm dân gian cho rằng loài chim này di trú từ phương Bắc về phương Nam, chúng đào ăn nhân sâm trên đỉnh các núi cao ở Trung Quốc, Hàn Quốc nên được gọi là sâm cầm. Đó là lý do thịt Sâm cầm được cho là một món ăn đại bổ. Đây cũng là một món ăn khoái khẩu của vua Tự Đức.
Tương truyền, làng Nghi Tàm bên hồ Tây được lệnh mỗi năm phải tiến vua 40-50 con chim Sâm cầm, nếu thiếu sẽ bị phạt nặng.

3. Cá Anh Vũ

Nếu Sâm cầm là niềm tự hào của hồ Tây thì cá Anh vũ là thương hiệu bất hủ của ngã ba sông Bạch Hạc (Việt Trì, Phú Thọ). Với những thớ thịt trắng, quánh và đặc biệt là khối sụn môi giòn sần sật, cá anh vũ được người sành ẩm thực cho là ngon hơn bất kỳ loài cá nào của sông nước. Vì vậy, từ xa xưa, cá anh vũ đã được dùng làm thức tiến ăn tiến vua, được các bộ chính sử ghi lại.
Cũng giống như sâm cầm hồ Tây, ngày nay cá Anh vũ đã gần như biến mất tại nơi vùng nước gắn với danh tiếng của mình.

4. Chè long nhãn

Sau mỗi bữa ăn đầy sơn hào hải vị, vua chúa ngày xưa tráng miệng bằng gì? Một trong những câu trả lời là chè long nhãn hạt sen phố Hiến (Hưng Yên). Nguyên liệu chính của món chè tiến vua này là những quả nhãn lồng phố Hiến, loại nhãn có hương vị thơm quý phái, cùi dầy, ăn giòn, ngọt hơn bất cứ các loại nhãn nào khác.

5. Gà Đông Tảo

Bên cạnh nhãn lồng, đất Hưng Yên còn có một đặc sản tiến vua đặc sắc khác là gà Đông Tảo.
Là giống gà quý chỉ có ở huyện Khoái Châu, gà Đông Tảo còn được gọi là gà chân voi đôi chân to sần sùi như chân voi, thân hình chắc nịch. Giống gà này rất khó nuôi, đòi hỏi phải kỳ công chăm sóc và gà càng già càng quý, thịt ăn thường có mùi vị thơm ngon đặc trưng không lẫn với bất kỳ loại gà nào.

6. Chuối ngự Nam Định

Vẫn còn được trồng chọ đến ngày nay, chuối Ngự cho quả rất nhỏ, khi chín có màu vàng ướm như tơ tằm, mùi thơm ngát, vị ngọt thanh tao đầy quyến rũ… Ảnh: Yume.
Tương truyền, vào thời Trần, từ phủ Thiên Trường đến ngoài thành Nam Định, nhiều vùng là quê hương, thái ấp của vua quan nhà Trần. Cảm kích trước tài năng và đức độ của các bậc trị nước, dân thành Nam đã trồng một sản vật quý để dâng vua, đó chính là chuối ngự.

7. Cốm làng Vòng

Cốm làng Vòng, sản vật đặc trưng của đất Thăng Long đã nổi tiếng từ cách đây 1.000 năm, khi được đưa vào cung tiến vua các triều Lý.
Ngày nay, cứ mỗi mùa thu món ăn chơi làm từ lúa non này lại theo các gánh hàng rong ruổi khắp các phố phường Hà Nội. Cốm Vòng thường được mua về ăn với chuối chín hoặc nấu chè cốm. Đây cũng là nguyên liệu chính của bánh cốm Hàng Than, một món ăn cũng rất đậm chất Hà Nội.

8. Mắm tép Hà Yên

Mắm tép Hà Yên (huyện Hà Trung, tỉnh Thanh Hóa) là một đặc sản quý và độc đáo ở vùng chiêm trũng xứ Thanh, thời xưa thường được dùng để tiến vua.
Để làm loại mắm này, các chức sắc địa phải cử người đến tận khe Gia Giã, làng Cổ Đam (vùng Bỉm Sơn bây giờ) để đánh riêng một loại tép quý, là tép riu nhỏ, có mầu trong xanh. Khi nấu nước mắm cũng phải chọn người nấu giỏi nhất vùng. Khi hoàn thành mắm có ánh vàng, sóng sánh như mật ong,

9. Rau muống Linh Chiểu

Trắng nõn và mềm giòn như giá đỗ, hương vị hài hòa, rau muống Linh Chiểu (huyện Phúc Thọ, Hà Nội) thời xưa rất được các bậc vua chúa ưa thích. Bởi vậy, giống rau này còn có tên gọi khác là rau muống tiến vua.
Để bảo đảm chất lượng, việc chăm sóc rau rất kỳ công và vất vả, đất trồng rau phải nằm sát sông, được hưởng mạch nước sủi trong vắt và phù sa sông Hồng bồi đắp. Do việc chăm sóc phức tạp, hiệu quả kinh tế không cao, ngày nay giống rau đặc sản này đang dần bị mai một.

10. Yến sào

Được làm từ nước dãi của những con chim yến, yến sào (tổ chim yến) là một đặc sản có hương vị rất hấp dẫn và giá trị dinh dưỡng cao.
Từ thời xưa, yến sào đã được khai thác tại các đảo Yến ở ngoài khơi tỉnh Khánh Hòa để cung tiến các vua chúa.
Ngày nay, cơ hội thưởng thức sản vật này vẫn nằm ngoài khả năng của đa số người dân Việt Nam bởi giá thành của chúng rất cao, từ 50-60 triệu đồng/kg. Phần lớn yến sào khai thác được xuất khẩu để thu ngoại tệ.

Chuyện trấn yểm long mạch ở Sài Gòn

Con rùa lớn yểm đuôi rồng
Hồ Con Rùa có tên chính thức là Công trường Quốc tế (trước là Công trường Chiến sĩ trận vong). Đây là nút giao của 3 con đường Võ Văn Tần, Phạm Ngọc Thạch và Trần Cao Vân. Tuy không chính thức được xác nhận, nhưng rất nhiều giai thoại cho rằng hồ Con Rùa được thiết kế thêm hồ phun nước hình bát giác, con rùa đội bia. Và trụ đứng vươn lên cao ở giữa hồ chính là biểu tượng bát quái đồ, Kim Quy cùng chiếc đại đinh đóng xuống đất là để yểm đuôi rồng.
Các vị cao niên kinh qua nhiều giai đoạn lịch sử thăng trầm của vùng đất này đã kể những giai thoại rằng, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu vốn là người đa nghi và cuồng tín. Bởi vậy, sau khi nhậm chức tổng thống, ông luôn trong tâm trạng bất an, lo lắng cho vị thế của mình. Vào năm 1967, nghe tin có thầy địa lý cao tay ở Hong Kong, Thiệu liền cho người mời sang Việt Nam để trấn yểm Dinh Độc Lập.

Thầy địa lý nghiên cứu đến mấy ngày sau rồi phán: “Dinh Độc Lập được xây trên long mạch, trấn ngay vị trí đầu rồng. Đuôi rồng nằm cách đó non 1 km, rơi vào vị trí Công trường Chiến sĩ trận vong. Cần phải dùng một con rùa lớn trấn yểm đuôi rồng lại thì sự nghiệp của tổng thống mới mong bền vững”.

 Hồ Con Rùa năm 1972.

Vợ chồng Nguyễn Văn Thiệu lập tức tin theo, cho xây hồ nước theo hình bát giác, phỏng theo bát quái đồ, một biểu tượng phong thủy thường dùng để trấn yểm của người xưa. Hồ có 4 đường đi bộ xoắn ốc đều hướng đến khu vực trung tâm là đài tưởng niệm và hình tượng con rùa bằng hợp kim đội bia đá.

Ngoài ra, khu vực trung tâm còn có một cột cao mang hình cánh hoa xòe phía trên. Cột cao này được xem như một chiếc đinh lớn đóng xuống giữa hồ để ghim đuôi rồng lại. Năm 1972, Công trường Chiến trị trận vong được đổi thành Công trường quốc tế. Vào đầu năm 1976, tấm bia và con rùa bị phá hủy trong một vụ nổ. Tuy con rùa không còn nhưng người dân vẫn quen gọi là hồ Con Rùa, thay cho tên gọi chính thức.

Lại có giai thoại khác liên quan đến việc hồ Con Rùa là sản phẩm trấn long mạch Sài Gòn. Giai thoại này gắn liền với nguồn gốc xây Dinh Độc Lập do kiến trúc sư Ngô Viết Thụ thiết kế, lấy núi giả trong Thảo Cầm Viên làm bình phong, sông Thị Nghè làm lưu thủy, tạo thế long chầu, hổ phục.

Người Pháp biết rõ điều này, liền cho xây nhà thờ Đức Bà mặt trước bên phải Dinh, hòng phá vỡ thế chữ Vương (gồm đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa – Pastuer – Phạm Ngọc Thạch hiện nay), thêm một chấm thành chữ Chủ nhằm phá luôn long mạch của Dinh. Do vậy phải xây thêm hồ Con Rùa để phá thủy, làm nước phun lên.

Nhưng còn một điều rất huyền diệu về hồ Con Rùa mà rất ít người bình thường để ý đến, chỉ có các thầy phong thủy và các kiến trúc sư học thêm bộ môn trấn yểm mới hiểu tận tường những bí ẩn trong thiết kế tổng quan của Sài Gòn xưa. Đó là Bảo tàng Chứng tích chiến tranh nằm ngay giữa ngã tư Võ Văn Tần – Lê Quý Đôn xưa chính là chùa Khải Tường. Chùa Khải Tường là nơi chúa Nguyễn Phúc Ánh trên đường bôn tẩu tránh sự truy đuổi của Tây Sơn có ghé qua tá túc. Và hoàng tử Đảm – sau này trở thành vua Minh Mạng – đã được sinh tại nơi đây.

Tương truyền, khi hoàng tử Đảm – chân mệnh đế vương – ra đời, chùa Khải Tường đã phát ra hào quang đến 3 đêm liền. Nếu nhìn trên bản đồ chụp từ vệ tinh thì chùa Khải Tường thẳng trục với Dinh Độc Lập và vuông góc với hồ Con Rùa. Việc trấn yểm này còn liên quan đến ngũ hành, âm dương, phá thủy, giả sơn mà các thầy chiêm tinh, địa lý nào cũng phải biết.

Do đó, không phải ngẫu nhiên mà hồ Con Rùa nằm thẳng trục với nhà thờ Đức Bà trên đường Phạm Ngọc Thạch, còn chùa Khải Tường thẳng trục Dinh Độc Lập. Bốn công trình nổi tiếng này đều được xây dựng tại những địa điểm mà xưa kia ít nhiều đều dính dáng đến long mạch của Sài Gòn và càng không phải ngẫu nhiên mà tạo thành một hình vuông, nếu chiếu bóng sẽ trở thành một đường thẳng.

Bát quái trận giam giữ linh hồn người đã khuất

Một kiến trúc khác được cho là biểu tượng phong thủy thứ hai của Sài Gòn là trại giam Chí Hòa, mà người dân vẫn thường gọi là khám Chí Hòa. Toàn bộ khu trại giam này rộng khoảng 7 ha, được người Pháp xây dựng từ những năm 1943.

Sở dĩ người ta cho rằng khám Chí Hòa là một biểu tượng phong thủy dùng để trấn yểm Sài Gòn là bởi kiến trúc của nó khá đặc biệt. Trại giam này được một kiến trúc sư người Nhật thiết kế và xây dựng theo thuyết ngũ hành, bát quái. Khám Chí Hòa cao 3 tầng lầu, có hình bát giác với 8 cạnh đều nhau, 8 góc A, B, C, D, E, F, G, H, tượng trưng cho 8 quẻ: càn, khôn, chấn, tốn, cẩn, khảm, đoài, ly.

Đây là công trình được đánh giá khá cao, bởi nó hòa hợp được những đặc trưng cơ bản của kiến trúc Pháp, vừa mang nét huyền bím âm dương ngũ hành của phương Đông.

 Khám Chí Hòa nhìn từ trên xuống.

Một vài tài liệu nghiên cứu cho rằng, khám Chí Hòa được xây dựng dựa trân bát quái trận đồ của Khổng Minh Gia Cát Lượng thời Tam Quốc. Mỗi cạnh của bát quái trận đồ là một khu, lưng xây bịt kín phía ngoài, còn phía trong toàn song sắt. Toàn khu trại giam chỉ có một cửa vào, người ta gọi đó là cửa Tử. Qua cửa này là hệ thống đường hầm.

Điều đặc biệt nhất của khám Chí Hòa là tất cả các lối di chuyển bên trong đều được thiết kế theo cung vị. Chính vì thế, người bình thường khi bước qua cửa Tử sẽ mất hết phương hướng, như lạc vào một mê cung trận đồ, không thể tìm thấy lối ra. Chính giữa hình bát giác là một sân rộng cũng được thiết kế theo hình bát quái đồ, với 8 khu hình tam giác chụm vào nhau.

Ngay tâm của bát quái trận đồ cũng có một đài phu nước như cột cao của hồ Con Rùa đã nói ở phần trên. Nhìn từ trên cao, đài phun nước này có hình dáng như một thanh gươm đâm thẳng xuống đất. Những giai thoại về khám Chí Hòa đều ghi lại vai trò mấu chốt của thanh gươm này và gọi tên nó là “tru tiên kiếm”.

Tru tiên kiếm trấn yểm khám Chí Hòa, khiến những tên tội phạm dù có xảo quyệt, tinh ranh đến đâu cũng không thể trốn được. Nếu tru tiên kiếm bị nhổ lên thì toàn bộ bát quái trận đồ được thiết kế công phu sẽ tự vỡ.

Chính lối kiến trúc áp dụng bát quái trận đồ nhuốm màu sắc huyền linh này mà người ta gọi lối vào duy nhất của khám Chí Hòa là cửa Tử. Nghĩa là đã vào rồi thì không có cách nào để nhận biết đường ra nếu không thông lý số, kinh dịch vốn là môn khoa học không phải bất kỳ ai cũng nghiên cứu và tiếp nhận được.

Người ta xem khám Chí Hòa là một bát quái trận đồ giữa lòng Sài Gòn, bởi lịch sử khám Chí Hòa chỉ có 2 trường hợp vượt ngục thành công. Một là của người tù cộng sản vào năm 1945, và hai là của tên giang hồ khét tiếng Phước “tám ngón” sau đó 50 năm.

Hiện tại, bát quái trận đồ đã bị san bằng một nóc nhà cũng bởi tính quá hoàn hảo của nó. Trước kia, các nhà nghiên cứu kinh dịch, lý số khi nhìn vào khám Chí Hòa đều lắc đầu bởi âm binh, chướng khí tại nơi này quá nặng. Vì những tù nhân chẳng may qua đời ở đây thì linh hồn bị bát quái trận đồ giam giữ, không tài nào thoát ra được.

Không biết thật giả ra sao, nhưng chính tổng thống Ngô Đình Diệm cũng tin vào điều này. Ông Diệm đã cho mời một thầy địa lý cao tay nhằm hóa giải một phần trận đồ. Và sau đó, nóc nhà khu GF của bát quái trận đồ vô cùng hoàn hảo đã bị san bằng. Thuận theo ý trời, lòng người, ngoài cửa Tử, cửa Sanh đã được mở để cho các linh hồn được bay đi và sớm siêu thoát.

Có thể những truyền thuyết, giai thoại nhuốm màu huyền linh, kỳ bí nhưng xét về khía cạnh khoa học ngày nay thì không có thật. Nhưng cũng phải thừa nhận, khám Chí Hòa là một bát quái trận đồ hoàn hảo, ở đó giống như một mê cung đồ khiến ta mất hết mọi khái niệm về phương hướng lẫn không gian và thời gia

Bí ẩn ngôi mộ cổ bị xiềng ở Tiền Giang

Tại xã Long Khánh (Cai Lậy, Tiền Giang) có hai ngôi mộ cổ từng bị vua Gia Long cho xiềng xích. Xung quanh mộ có nhiều truyền thuyết bí ẩn.

Hai ngôi mộ cổ của ông Lê Phước Tang và vợ được thiết kế theo hình lá sen úp, nằm trong khu đất 200 m2, cây cối cỏ dại mọc um tùm, từ lâu đã hoang phế. Khu mộ được chôn theo nguyên tắc nam tả, nữ hữu, có bốn trụ hình búp sen nhưng hiện đã bị gãy mất hai trụ. Ngoài ra, còn có bình phong hậu và bình phong tiền.

Điều đặc biệt là khu mộ được xây dựng bằng chất liệu vôi và ô dước. Được mệnh danh là “hợp chất huyền thoại”, ô dước trước khi đắp lên mộ ở thể lỏng sền sệt như nham thạch của núi lửa, hoặc ươn ướt như keo dán. Nhưng khi đắp xong, nó khô đặc lại và các chất tổng hợp được giã nát trong đó tự kết dính, quyện vào nhau thành một khối rắn chắc, bất khả phân ly.

Toàn cảnh khu mộ cổ và hai cây thị. Ảnh: An ninh thế giới.

Một số bô lão địa phương kể, ông Lê Phước Tang là trại chủ thời khẩn hoang miền Nam ở giai đoạn nửa thế kỷ 17. Thuở đó, chính sách của chúa Nguyễn là khích lệ người dân từ miền Trung tiến về phía Nam khai khẩn đất rừng hoang lập ấp. Người đứng ra dẫn đoàn khai khẩn được gọi là trại chủ – một danh xưng tương đương với địa chủ thời Đông Dương thuộc địa.

Truyền thuyết dẫn rằng, ông Tang làm trại chủ đưa một nhóm tráng đinh từ miền Trung vào làng Hòa Thuận (nay là ấp Hòa Trí, xã Long Khánh, huyện Cai Lậy) khai khẩn đất hoang, lập nghiệp. Là trại chủ, ông được quyền thu thuế suất của dân trại, trích giữ một phần rồi đóng thuế cho nhà cầm quyền. Ông không hề kiêu ngạo mà thường giúp đỡ những người nghèo khó, cực khổ nên được người dân địa phương hết lòng yêu mến, kính trọng. Để tưởng nhớ công lao khẩn hoang của ông, người dân dùng tên ông đặt cho một con rạch cạnh xã Long Khánh – rạch Ông Tang.

Sau khi ông Tang mất hơn một trăm năm, những chuyện xung quanh cuộc sống gia đình ông bỗng dưng “sống dậy” thành những chuỗi giai thoại huyền bí được nhiều người dân kể cho nhau vào những lúc trà dư, tửu hậu. Trong đó, phổ biến nhất là chuyện hai người con ông Tang mặc áo vua đi thăm đồng ruộng khiến cả gia đình bị tru di tam tộc.

Theo truyền thuyết này, lúc thất thời, chúa Nguyễn Phúc Ánh bị nhà Tây Sơn truy đuổi phải chạy trốn vào làng Hòa Thuận, được ông Tang cưu mang, che giấu nuôi dưỡng một thời gian dài. Trước lúc rời nhà ông Tang đi Xiêm cầu viện, chúa Nguyễn Phúc Ánh tấn phong cho ông Tang giữ chức Khâm sai Cai cơ, đồng thời gửi lại một số hành lý nhờ ông trông giữ. Ông Tang ngày một già, sức khỏe yếu dần mà vẫn chưa thấy Nguyễn Phúc Ánh quay về lấy hành lý. Sợ không qua khỏi nên ông dặn dò con cháu bảo quản kỹ lưỡng hành lý chúa gửi. Sau đó, ông Tang qua đời.

Tuy đã được dặn dò nhưng hai con trai của ông Tang là Lê Phước Tánh và Lê Phước Khỏa (tục gọi cậu Gương và cậu Sen) vẫn tò mò mở rương hành lý ra xem thử. Họ chỉ thấy triều phục vua chúa chứ không thấy thứ gì quý giá cả. Nghĩ rằng cha quá cường điệu sự quý giá của những bộ đồ diêm dúa, hai cậu con trai vô tư lấy ra khâm liệm cho cha. Số còn lại, hai anh em Gương, Sen lấy ra mặc khi đi thăm đồng. Một số người thấy họ làm vậy là mắc tội khi quân, đã khuyên rằng: “Sau này chúa Nguyễn phục quốc sẽ bị xử trảm”.

Vào thời điểm đó, quân Tây Sơn rất mạnh, còn chúa Nguyễn thì bôn ba ở tận nước Xiêm. Nghĩ rằng chúa Nguyễn không còn cơ hội phục quốc, hai anh em Gương, Sen cười cợt với những người khuyên ngăn bằng câu ca dao: “Khi nào chó đẻ bằng da/ Gia Long phục quốc thì ta rụng đầu“.

Vài năm sau, nhà Tây Sơn suy yếu, Nguyễn Phúc Ánh phục quốc, lên ngôi và lấy hiệu là Gia Long. Nhớ ơn ông Tang, nhà vua sai người tìm gia đình ông để đền ơn. Thế nhưng nghe chuyện hai anh em Gương, Sen từng miệt thị mình, vua Gia Long nổi giận ban lệnh tru di tam tộc, tịch thu toàn bộ tài sản của dòng họ Lê Phước. Riêng vợ chồng ông Tang đã qua đời, vua cho lính đánh roi khu mộ, sau đó xiềng xích để đời đời không đầu thai. Chưa hết, vua Gia Long còn cho người trồng hai cây thị bên cạnh khu mộ với hàm ý “khinh thị”, xem thường dòng họ Lê Phước.

Trước truyền thuyết đó, một số nhà nghiên cứu sử học địa phương khẳng định, chuyện hai con trai ông Tang mặc áo vua đi thăm ruộng chỉ là giai thoại dân gian, chứ không đúng với lịch sử. Căn cứ vào những chữ khắc trên bia mộ còn nhìn thấy, tên hai người con đứng ra lập mộ cha đúng là Lê Phước Tánh và Lê Phước Khỏa. Trên bia mộ còn có ghi dòng chữ “Lão tiên sinh”, ắt hẳn ông Lê Phước Tang mất khi tuổi đã cao. Phần sứt mẻ trên bia mộ lại trùng vào chỗ khắc năm sinh, nên không xác định được ông Tang gặp chúa Nguyễn vào khoảng thời gian nào.

Tuy nhiên, căn cứ theo thời gian ông qua đời là tháng 10 năm Kỷ Hợi, tức là năm 1779 dương lịch. Khoảng thời gian đó, Nguyễn Phúc Ánh lúc chưa lên ngôi vua. Có nghĩa là Nguyễn Phúc Ánh chưa có triều phục thì chuyện hai anh em Gương, Sen mặc áo vua đi… thăm ruộng và khâm liệm Lê Phước Tang không thể xảy ra.

Theo nhiều tư liệu, thư tịch cổ thì dòng họ Lê Phước vốn là thân tộc bên ngoại của chúa Nguyễn. Điều này chứng tỏ việc Nguyễn Ánh xin tá túc tại nhà ông Tang khi chạy loạn hoàn toàn có thể xảy ra. Nhưng việc gia đình ông Tang bị trị tội thì thiếu cơ sở khoa học.

Nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường cho hay, chính tên trộm đã giúp giải mã sự thật của truyền thuyết dân gian. Theo ông Tường, năm 1985, một tên trộm quá tin vào những giai thoại đã bí mật đào mộ ông Tang để tìm báu vật. Vì ngôi mộ quá kiên cố nên tên trộm phải cất công đào một căn hầm bên cạnh rồi mở ngách từ bên hông huyệt mộ để đột nhập quan tài. Tuy nhiên, tường huyệt mộ quá dày, tên trộm dùng cuốc chim phá không được nên ra chợ Cai Lậy mượn dụng cụ của một người thợ mộc. Người thợ mộc không cho mượn dụng cụ mà đòi “hợp tác chia phần”.

Cả hai dùng dụng cụ thợ mộc khoét huyệt mộ, phá quan tài. Khi khoét vào quan tài, 2 kẻ trộm móc ra hộp sọ, xương, ống ngoáy trầu, lược sừng… Gom hết những vật dụng trong quan tài, 2 tên trộm đem về bán mãi không ai mua. Bực tức, gã trộm vừa đi vừa chửi đổng giữa chợ và lọt đến tai các cơ quan chức năng. Nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường được phân công kiểm tra ngôi mộ ông Tang. Ông Tường xác nhận, trong ngôi mộ cổ không hề có áo mão vua hay báu vật quý gì cả.

Căn cứ vào nhiều tài liệu nghiên cứu sử học ghi lại, ông Tường nhận định, gia đình Lê Phước bị trị tội là do cậu Gương và cậu Sen cộng tác với nhà Tây Sơn. Vào năm 1785, quân Tây Sơn làm chủ được nhiều làng dọc theo sông Ba Rài sau chiến thắng trận Rạch Gầm – Xoài Mút. Rất có thể hai con trai của ông Tang đã hỗ trợ, cung cấp lúa gạo cho quân Tây Sơn.

Ngôi mộ ông Tang nhìn từ phía trước và phía sau. Ảnh: An ninh thế giới.

Đến năm 1788, quân của Nguyễn Ánh trở lại đánh đuổi quân Tây Sơn và chiếm đóng lại vùng Ba Rài. Lúc này, Nguyễn Ánh ra lệnh tịch thu toàn bộ tài sản dòng họ Lê Phước vì tội giúp giặc Tây Sơn. Sau đó, chúa Nguyễn cấp cho Tiền quân Tôn Thất Hội trông coi và quản lý hai đồn Mỹ Trang, Thanh Sơn, nay thuộc khu vực thị trấn Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.

Theo thống kê trong địa bạ Minh Mạng năm 1836, số ruộng đất gia đình Lê Phước tới 125 mẫu đồng quan. Tuy lúc này ông Tang đã qua đời, nhưng vẫn bị kết tội dưỡng bất giáo, vua Gia Long ra lệnh xiềng xích khu mộ để trị tội.

Từ những cứ liệu đó cho thấy, chuyện mộ vợ chồng ông Tang bị xiềng xích là có thật nhưng không phải vì tội “lạm dụng hoàng phục”. Ngôi mộ có bị xiềng nhưng không đến nỗi tạo thành gân lá sen trên bia mộ. Khu mộ của vợ chồng ông Lê Phước Tang đã trải qua hàng trăm năm nhưng hiện trạng vẫn còn khá nguyên vẹn tại một khu đất rộng lớn. Cạnh khu mộ vẫn còn 2 cây thị cổ thụ.

Ông Trương Ngọc Tường khẳng định, những cây thị này được con cháu ông Tang trồng như một hàng rào để bảo vệ khu lăng mộ chứ không phải do vua Gia Long trồng để “miệt thị” như dân gian truyền tụng. Ông phân tích: “Trong Hán tự, chữ thị và chữ khinh thị có nét viết khác nhau, nghĩa cũng khác nhau”.

Tuy bị tru di tam tộc nhưng dòng họ Lê Phước vẫn chưa tuyệt tự. Gia tộc này vẫn còn con cháu bàng hệ, sống rải rác ở khắp nơi. Hằng năm, dịp thanh minh, họ vẫn về tảo mộ hai ông bà.

Theo An ninh thế giới

Du khách TQ làm hư hại đền cổ Ai Cập

Gia đình của một thiếu niên Trung Quốc, người hiện đang hứng chịu sự giận dữ của dư luận vì làm hư hại công trình điêu khắc cổ của Ai Cập đã lên tiếng xin lỗi, các nguồn tin cho hay.

Vào thứ Sáu, một blogger Trung Quốc đã đăng tải lên trang của mình hình chụp dòng chữ viết trên mảng tường ngôi đền cổ ở thành phố Luxor, Ai Cập trong đó viết :”Đinh Cẩm Hạo đã ở đây.”

Những cư dân mạng giận dữ sau đó đã xác nhận được chủ nhân của dòng chữ này và đăng tải ngày sinh, trường học của người này lên mạng.

Trả lời báo chí địa phương, mẹ của thiếu niên này nói gia đình xin lỗi về vụ việc.

Luxor là thành phố với nhiều ngôi đền cổ nằm bên bờ Sông Nile, được cho là có tuổi thọ khoảng 3500 năm.

“Quá nhiều áp lực”

Chúng tôi muốn xin lỗi người dân Ai Cập và những người quan tâm đến vụ việc khắp Trung Quốc,” mẹ của Đinh Cẩm Hạo nói với tờ báo địa phương Modern Express vào thứ Bảy, 25/5.

Bà cũng nói là con trai bà, hiện giờ là học sinh trung học ở Nam Kinh, đã hành động khi còn nhỏ tuổi hơn bây giờ và đã nhận ra tính nghiêm trọng của hành động mình.

Bố của Đinh Cẩm Hạo cũng đã kêu gọi dư luận hãy để cho con ông được yên.

“Như thế này là quá nhiều áp lực đối với đứa nhỏ,” ông nói.

Danh tính của thiếu niên này đã khiến trang web của trường anh ta bị hack, theo Thời báo Hoàn Cầu.

Điều này là một ví dụ điển hình nữa về xu hướng gia tăng của việc cư dân mạng tại Trung Quốc vạch trần thông tin cá nhân của những người bị cho là có hành động sai trái.

Trong những tháng gần đây, một số quan chức cũng đã bị làm cho mất mặt hoặc bị cách chức vì những thông tin bị công bố trên thế giới mạng.

Vụ việc xảy ra chỉ vài ngày sau khi ông Uông Dương, ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Trung Quốc và là một trong bốn phó thủ tướng nước này đã cảnh báo hành động “thiếu văn minh” của một số du khách Trung Quốc đang làm ảnh hưởng tới hình ảnh của đất nước hồi ngày 17/5.

Khách du lịch người Trung Quốc tiêu tổng cộng 102 tỷ đôla ở nước ngoài trong năm ngoái, tăng 40% so với một năm trước đó, thống kê của Tổ chức du lịch thế giới của Liên Hiệp Quốc nói Trung Quốc hiện là nguồn thu nhập lớn nhất trên thị trường du lịch toàn cầu.

Mua bảo hiểm khi du lịch tự túc

Để chuẩn bị cho một chuyến du lịch tự túc bên cạnh lịch trình, đồ đạc, tiền bạc… du khách cũng cần quan tâm đến việc mua bảo hiểm du lịch cho mình và những người cùng đi.

Việc mua bảo hiểm du lịch sẽ giúp du khách yên tâm, thoải mái tận hưởng kỳ nghỉ của mình – Ảnh: V.N.A.

Không ít du khách khi đi du lịch tự túc bỏ qua việc mua bảo hiểm du lịch mà quên mất rằng việc này cũng hết sức quan trọng.

Có bắt buộc phải mua bảo hiểm du lịch?

Luật du lịch Việt Nam quy định: “Khách du lịch được hưởng bảo hiểm du lịch và các loại bảo hiểm khác theo quy định của pháp luật” (trích điều 35, chương V quy định về quyền của khách du lịch trong Luật du lịch Việt Nam năm 2005), như vậy có thể hiểu rằng việc mua bảo hiểm du lịch được xem là quyền của du khách.

Thông thường với du khách đi theo tour trọn gói, việc mua bảo hiểm sẽ được các công ty du lịch mua và tính kèm trong giá tour hoặc tặng kèm trong dịch vụ. Riêng với du khách đi du lịch tự túc như du lịch bụi, phượt… việc mua bảo hiểm là tự nguyện, không bắt buộc.

Tuy nhiên với những bất trắc có thể xảy ra, với những lợi ích mà bảo hiểm du lịch có thể mang lại, xu hướng mua bảo hiểm du lịch đang dần trở nên phổ biến.

Điều 50, mục 2, chương VI Luật du lịch Việt Nam quy định quyền và nghĩa vụ của doanh nghiệp kinh doanh lữ hành quốc tế của Luật du lịch Việt Nam năm 2005 “phải mua bảo hiểm du lịch cho khách du lịch Việt Nam ra nước ngoài trong thời gian thực hiện chương trình du lịch”.

Điều 45, mục 2, chương VI Luật du lịch Việt Nam quy định về quyền và nghĩa vụ của doanh nghiệp kinh doanh lữ hành nội địa trong Luật du lịch Việt Nam năm 2005: “Mua bảo hiểm du lịch cho khách du lịch nội địa trong thời gian thực hiện chương trình du lịch khi khách du lịch có yêu cầu”.

Tại sao phải mua bảo hiểm du lịch?

“Bảo hiểm du lịch luôn được xem là giấy thông hành quan trọng thứ hai sau hộ chiếu đối với những khách hàng phải di chuyển thường xuyên ra nước ngoài”

CARLOS VANEGAS
(Tổng giám đốc Bảo hiểm Liberty, Mỹ)

Việc mua bảo hiểm du lịch sẽ mang lại những điều sau:

- Có được sự an tâm: mua bảo hiểm là mua sự an tâm, đổi lấy những rủi ro không chắc chắn sẽ xảy ra thông qua việc đền bù. Việc mua bảo hiểm du lịch góp phần giúp du khách có được sự yên tâm để thoải mái tận hưởng chuyến đi của mình.

- Bảo vệ mình khỏi những rủi ro khi đi du lịch, giảm thiệt hại về tài chính: trong quá trình đi du lịch, du khách có thể gặp phải những rủi ro như bệnh tật, ốm đau, tai nạn, thiệt hại về tài sản… Mức độ và cường độ của các rủi ro khi đi du lịch là không thể lường trước, mang đến nhiều thiệt hại cho du khách. Trong những tình huống như vậy bảo hiểm du lịch sẽ hỗ trợ khách du lịch trong việc bảo vệ, xử lý và khắc phục những rủi ro, đảm bảo việc giảm thiểu thiệt hại tối đa về người và của.

- Trong một số trường hợp, việc mua bảo hiểm du lịch là bắt buộc. Một số quốc gia thuộc khu vực châu Âu quy định trong thủ tục xin visa (thị thực) của quốc gia đó có kèm theo quy định người xin visa phải mua bảo hiểm như một thủ tục bắt buộc.

Mức phí bảo hiểm?

Mức phí bảo hiểm du lịch nội địa thấp nhất 1.500 đồng/người/ngày (được đền bù tối đa khi có tai nạn xảy ra 10.000.000 đồng). Du khách cũng có thể mua bảo hiểm với các mức cao hơn: 3.000 đồng/người/ngày; 4.500 đồng/người/ngày…

Trong khi đó, mức phí bảo hiểm khi đi du lịch nước ngoài sẽ có sự khác nhau tùy thuộc vào điểm đến và thời gian đi.

Mua bảo hiểm du lịch ở đâu?

Hiện nay có rất nhiều công ty bán bảo hiểm du lịch, để chọn mua được sản phẩm tốt nhất, trước khi mua khách du lịch nên tìm hiểu các loại bảo hiểm, thời hạn bảo hiểm, mức phí bảo hiểm, mức bồi thường, các trường hợp được bảo hiểm, thủ tục bảo hiểm… Qua đó, sẽ có những đánh giá và quyết định phù hợp với nhu cầu cũng như túi tiền của mình.

Một số công ty bảo hiểm có bán bảo hiểm du lịch hiện nay có thể kể đến như Bảo Việt, Bảo Minh, ACE Life, AIG (Chartis), Liberty, Blue Cross…

MINH THIÊN thực hiện

 

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 71 other followers